Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Gia đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014

3 Món Ngon "Đặc Trị" Thiếu Máu

Việc cải thiện tình trạng thiếu máu không nhất thiết phải dùng thuốc, chỉ cần chú tâm đến việc ăn uống và dinh dưỡng. Trong đó, 3 món sau đây vừa dễ làm, lại rất công hiệu với các "pha" thiếu máu do suy nhược.

1. Cháo bò bằm
 

Về mặt dinh dưỡng, thịt bò giúp hồi phục phần nào tình trạng thiếu máu do có rất nhiều chất sắt cùng các khoáng chất bổ sung cho quá trình sản xuất tế bào hồng cầu. Cháo bò bằm vừa bổ dưỡng, vừa dễ làm, thích hợp cho mọi người từ trẻ đang ốm đến người lớn.

Để nấu một thố cháo bò bằm chúng ta chỉ cần một nắm gạo tẻ và một nắm gạo nếp, 100 gr bò bằm nhuyễn ướp mắm muối, hạt nêm, hành. Để cháo có vị ngọt tự nhiên, ta có thể dùng nước hầm xương rồi thả gạo vào. Khi cháo chín dừ, đổ thịt bò vào khuấy đều, thêm vào ít cọng gừng và tiêu rồi tắt bếp ngay. Cháo ăn nóng sẽ rất ngon.

2. Gỏi rau càng cua
 

Rau càng cua chứa nhiều chất vitamin C, carotenoid, là một trong những thực phẩm thường được bổ sung vào chế độ ăn của người thiếu máu. Để tăng cường hiệu quả và ngon miệng, rau càng cua làm gỏi với thịt bò xào tái, trứng vịt luộc sẽ càng bổ sung thêm khoáng chất, cải thiện tình trạng thiếu máu của cơ thể.

Cách làm món này cũng khá đơn giản. Lấy 100 gr rau càng cua rửa sạch bóp giấm, bày ra đĩa. 200 gr thịt bò ướp thấm gia vị, mang xào vừa chín tới. 3 trứng vịt luộc 20 phút rồi cắt làm tư. Khi ăn trải đều bò lên đĩa rau càng cua, trang trí với trứng và một ít đậu phộng rang, có thể ăn vài lần mỗi tuần.

3. Sữa bắp
 

Các chuyên gia Ấn Độ cho biết, đưa bắp vào chế độ ăn uống, bạn sẽ không phải lo ngại về tình trạng thiếu máu. Vì thiếu máu là do thiếu vitamin B12, axit folic và chất sắt nên ăn bắp sẽ giúp bạn ngừa thiếu máu vì bắp chứa nhiều các chất trên, cần thiết cho quá trình hình thành hồng cầu. Bắp còn có khả năng cung cấp nhiều đồng, sắt và các loại vitamin như C, A giúp “làm giàu” thêm lượng máu nuôi dưỡng cơ thể.

Tuy nhiên, món ăn từ bắp nếu khiến bạn dễ ngán thì thức uống lại rất dễ dùng. Với 3 trái bắp Mỹ (khoảng 1 kg), một ít đường phèn, bạn có thể làm cho mình 3 cốc sữa bắp rất thơm ngon.

Bắp mua về rửa sạch, luộc với 1 lít nước. Nước luộc bắp giữ lại. Sau khi gỡ hết phần thịt bắp và xay nhuyễn, ta cho nước luộc vào nhồi kỹ với phần thịt đã xay rồi lọc lại bằng tấm vải sạch để bỏ xác. Bắc phần nước bắp lên bếp, pha thêm 200ml sữa tươi và khoảng 80 gr đường (có thể điều chỉnh cho phù hợp độ ngọt), đảo đều tay đến khi nồi nước nóng già. Sữa bắp sẽ ngon hơn nếu dùng lạnh.

Chủ Nhật, 22 tháng 12, 2013

Khủng Hoảng Xã Hội Do Hội Chứng Phát Dục Sớm

Theo pháp luật thì đến 18 tuổi một người được công nhận là trưởng thành. Nhưng trưởng thành là trưởng thành cái gì?

Trước hết, người này phải chịu trách nhiệm về mọi hành vi của mình trên phương diện pháp lý, không còn đổ thừa cho ai được nữa. Pháp luật cho rằng ở tuổi này con người đã đầy đủ nhận thức về đúng và sai, thiện và ác, nên việc làm điều gì vi phạm pháp luật là do cố tình chứ không phải do thiếu hiểu biết. Vì vậy, họ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm pháp lý đối với mọi hành vi sai trái của mình. Pháp luật thì cho như vậy, nhưng thực tế thì con người còn bị chi phối nhiều yếu tố khác nữa như hoàn cảnh gia đình, điều kiện hấp thu giáo dục, thể chất bẩm sinh, ảnh hưởng những người tốt hoặc xấu không lường trước được, ảnh hưởng các tác phẩm vân hóa, ảnh hưởng của môi trường sống vân vân… Những yếu tố đó khiến sự nhận thức con người về tính đúng sai thiện ác không hoàn toàn giống nhau ở tất cả mọi người. Nhưng Luật pháp thì không thể có điều kiện phân biệt riêng từng người nên đành phải quy định chung, theo đánh giá trung bình.

Trưởng thành cũng có nghĩa là khả năng thể chất đã đầy đủ để lao động nuôi sống bản thân và gia đình, thực hiện nghĩa vụ quân sự bảo vệ đất nước. Người 18 tuổi thì không được quyền nói là làm việc này không nổi, việc kia không nổi khi mà đã có người khác làm nổi. Tuy nhiên thực tế thì có những người mới 14 tuổi đã bẻ gãy sừng trâu, còn những người khác 25 mà vẫn đuổi ruồi không bay…

Trưởng thành cũng có nghĩa là theo pháp luật, người này đủ sức hấp thu các chất kích thích độc hại như rượu bia mà không bị tác hại đáng kể (!). Luật pháp nhiều nước cấm bán rượu bia cho người chưa đủ 18 tuổi, cấm bán thuốc lá cho người chưa đủ 18 tuổi. Như vậy, theo pháp luật, từ 18 tuổi người ta có thể uống rượu bia, hút thuốc lá không sao. Thật ra thì mấy tuổi uống rượu bia và hút thuốc cũng chết cả. Nhưng pháp luật nói thế thì ta không dám cãi…
Trưởng thành cũng có nghĩa là bắt đầu có khả năng sinh hoạt tính dục mà không bị ảnh hưởng sức khỏe (!). Luật pháp cũng quy định cấm lập gia đình trước 18 tuổi, có nghĩa là từ 18 tuổi có khả năng gánh vác gia đình (trời ạ!) và sinh hoạt tính dục. Nhiều bộ phim có những cảnh “nóng” cũng ghi rõ cấm trẻ em dưới 18 tuổi/18+.

Tuy nhiên, vì nhiều cách nào đó, trẻ em bây giờ bị hội chứng phát dục sớm, và gây rắc rối cho gia đình xã hội rất đáng kể. Khi một đứa trẻ phát dục sớm, trẻ bắt đầu xuất hiện tính khí ngang tàng bướng bỉnh đối với gia đình cha mẹ làm cha mẹ lo buồn không ít. Chúng dành nhiều thời gian và sức khỏe để khám phá chuyện tính dục hơn là học hành và giúp gia đình. Chúng tìm đến những đứa bạn cùng chung “chí hướng” để bàn bạc, thử nghiệm, mưu tính, trao đổi, và quậy đủ trò phiền toái. Thường thì cha mẹ không thể kiểm soát được chuyện này, và khi biết được thì con mình đã thành “quỷ sứ” tự bao giờ.

Thông thường hội chứng phát dục sớm do trẻ bị bạn bè đầu độc. Vài đứa bạn biết chuyện này đã lên mặt dạy đời những đứa khác khiến chúng bị lây lan sự kích thích. Chúng nhìn người khác phái không còn vô tư nữa mà luôn bị gắn với ý nghĩ về tính dục. Từ sự tò mò đến kích thích đến phát dục đến hành động chẳng cách bao xa. Khi trẻ bước vào hành động là chúng đã “vi phạm pháp luật”, vì chưa đủ tuổi trưởng thành, thể chất chưa sẵn sàng, chưa đủ tinh thần trách nhiệm đối với hậu quả của hành vi tính dục.

Nhiều trẻ phải nạo phá thai, nhiều trẻ phải sinh con sớm, nhiều trẻ phải bỏ nhà ra đi vì lỡ lầm… Hầu hết những ai đã trải qua hoạt động tính dục sớm thì khó tìm thấy hạnh phúc toàn vẹn trong gia đình sau này. Hạnh phúc gia đình bị giảm bớt khi trước đó người ta bị hội chứng phát dục sớm.

Trẻ bị hội chứng phát dục sớm thì sau này cũng dễ phạm tội về tình dục nhiều hơn. Nếu tính trung bình trên toàn xã hội thì nếu con số trẻ bị hội chứng phát dục sớm chiếm số đông thì xã hội đó bị khủng hoảng về nhiều phương diện như đạo đức, giáo dục, hạnh phúc gia đình, tỉ lệ tội phạm, tăng trưởng kinh tế, ổn định xã hội vân vân...

Trên báo chí thỉnh thoảng ta bắt gặp những scandal tình ái từ những quan chức lớn. Một vị có địa vị trong xã hội thì không được lăng nhăng tình ái. Người khác thì không sao (!). Tại sao người bình thường thì không sao, thậm chí có người còn khoe khoang thành tích bồ bịch lăng nhăng của mình như là một bản lĩnh đặc biệt? Bởi vì người ta xem tính dục là bình thường, yêu đương là chuyện phổ quát, trải qua vài ba (chục) mối tình là dĩ nhiên. Thế nhưng tại sao một người có quyền chức thì không được phép? Bởi vì rõ ràng người ta cũng xem tình dục là chuyện xấu xa (!!!). Ai lăng nhăng tình ái là vô đạo đức nên không xứng đáng giữ vị trí quyền lực cao của xã hội nữa. Cả hai quan niệm trái ngược nhau như thế đều là của “mọi người”. Vậy thì quan niệm nào là thật sự đúng? Phóng túng là đúng hay Kiềm chế là đúng?

Nếu kiềm chế là đúng thì tại sao phim ảnh, tiểu thuyết, văn chương, mạng internet đều thi nhau trình bày diễn tả tính dục công khai và được cấp phép đàng hoàng? Nếu phóng túng là đúng thì tại sao các vị “người của công chúng” không được phép sống bừa bãi?


Trong con người tồn tại cả hai khuynh hướng. Một khuynh hướng theo bản năng của cơ thể là muốn thỏa mãn tính dục. Một khuynh hướng ngược lại là phải kềm chế tính dục để giữ ổn định gia đình, xã hội, luân thường đạo lý, sức khỏe, trí tuệ, (và tâm linh, nếu bạn tu tập theo vài tôn giáo nào đó như PG chẳng hạn). Nếu khuynh hướng thỏa mãn bản năng tính dục thắng thế thì người này sống rất gần với các giống loài khác, tìm và thay đổi bạn tình thường xuyên, không quan tâm đến hậu quả của tình dục, gây xáo trộn cuộc sống của gia đình và xã hội, và thường là gây đau khổ cho nhiều người.

Nếu khuynh hướng kềm chế tính dục thắng thế thì người này sống có lý trí hơn, góp phần giữ ổn định gia đình và xã hội hơn, và bản thân mình thì dễ thăng tiến trên nhiều phương diện khác nữa. Chính vì ưu diểm của khuynh hướng kiềm chế là như thế nên Luật pháp phải quy định tuổi cho phép lập gia đình, ngầm khuyến khích tránh việc phát dục sớm; nhiều vị thánh triết cũng rao giảng sự trong sạch với những phần thưởng cao quý khác đền bù trở lại. Xã hội chắc chắn cũng được yên vui hơn khi mà rất đông người đi theo khuynh hướng kiềm chế tính dục như thế.


Nhưng hầu như xã hội và luật pháp không đưa ra được biện pháp nào để trợ giúp cho khuynh hướng Kềm chế tính dục được thắng thế. Quảng cáo hở hang đập vào mắt trẻ em hằng ngày vẫn tràn ngập đường phố. Phim ảnh vẫn có nhiều cảnh nóng cho trẻ em xem. Tiểu thuyết truyện tranh đồi trụy vẫn tràn lan bày bán. Game kích dục vẫn phát tán dữ dội. Các trang web đồi trụy vẫn hoạt động ì xèo. Một số ca sĩ ngôi sao trình diễn ca khúc kiểu gợi dục cho các fan trẻ em của mình. Trẻ em vẫn tiếp thu dễ dàng các thông tin kích dục vào tâm hồn mình, và hội chứng phát dục sớm là chuyện bắt buộc phải xảy ra. Nếu những nhà có trách nhiệm với xã hội như các vị lãnh đạo quốc gia, các nhà lãnh đạo văn hóa quốc gia, các nhà giáo dục, các nhà sản xuất các tác phẩm văn hóa, ý thức được rằng trẻ em và tất cả mọi người cần phải được truyền vào tâm hồn mình khuynh hướng kiềm chế tính dục để giúp điều chỉnh hành vi cư xử, để góp phần ổn định xã hội, thì những “nhà” đó phải quyết liệt tạo nên một cuộc cải cách thông tin văn hóa.

Các thông tin văn hóa đến với mọi người phải là thông tin kềm chế tính dục. Nghiêm cấm các thông tin có tính kích dục. Nơi nào xuất hiện các thông tin có tính kích dục thì quan chức ở khu vực đó phải chịu kỷ luật gắt gao.
 
 
Trẻ em tiếp xúc với mạng Internet quá sớm cũng là một trong những nguyên nhân.

Thường thì các tác phẩm có tính gợi dục sẽ dễ được đón nhận, mua nhiều, lợi nhuận cao. Nó cũng không khác gì với việc mua bán các sản phẩm độc hại khác, lợi nhuận cao và phá hoại xã hội. Nhà nước cũng không thể kiểm soát hết. Ta chỉ còn biết trông chờ vào lương tâm của những người làm công tác văn hóa, và tinh thần trách nhiệm của các bậc cha mẹ. Ta kêu gọi những ai làm công tác văn hóa phải nghĩ đến vai trò cao quý của mình là giúp xây dựng đạo đức xã hội, chứ không phải đi tìm lợi nhuận cao. Ta cũng kêu gọi các bậc cha mẹ cũng phải có tinh thần trách nhiệm cao trong việc bảo vệ con em mình thoát khỏi những thông tin độc hại gây phát dục sớm, bằng cách có hành động mạnh mẽ tấn công vào những nguồn thông tin kích dục như thế. Đừng làm ngơ để cho các thông tin kích dục tàn phá tâm hồn và đạo đức của con em mình. Ta phải xem những kẻ tạo ra thông tin kích dục là tội phạm văn hóa, tội phạm tâm hồn, tội phạm xã hội, và nên truy tìm chúng để trị tội. Mỗi người kiên quyết thêm một chút thì con cháu ta sẽ được nhiều lợi ích hơn.

Ngoài ra ta nên tìm cách phổ biến những tấm gương biết Kềm chế tính dục, phổ biến những phương pháp kiềm chế tính dục, phổ biến những ưu điểm của việc kềm chế tính dục. Nhân vật anh hùng trong một bộ phim sẽ có những thái độ kềm chế tính dục, sẽ khiến cho trẻ xem đó là khuôn mẫu để sống. Những ngôi sao nghệ thuật sẽ nói nhiều về việc sống đàng hoàng nghiêm túc. Việc giáo dục giới tính phải đưa đến kết quả là kiềm chế tính dục, chứ không phải chỉ vẽ cách sinh hoạt tính dục. Ngay cả những người đã trưởng thành, đã có gia đình, cũng vẫn rất cần phát triển khuynh hướng kiềm chế tính dục để giúp gia đình ổn định, đạo đức thăng tiến, sức khỏe tốt lành, (và tâm linh tiến bộ).

Trong các bữa ăn gia đình, cha mẹ nên nói với các con về khuynh hướng kềm chế tính dục, ca ngợi về việc kềm chế tính dục, sẽ hóa giải rất nhều ảnh hưởng xấu từ bạn bè bên ngoài. Các bạn trẻ có lý tưởng sống cao đẹp nên tuyên truyền khuynh hướng kềm chế tính dục cho các bạn mình bằng nhiều lý luận thông minh. Thầy cô giáo nên tranh thủ nhắc nhở học sinh về khuynh hướng kềm chế tính dục, sẽ giúp ngăn chận bớt ảnh hưởng của các nguồn thông tin độc hại mà các em âm thầm “khảo cứu”.

Bây giờ ta không thể lảng tránh chuyện tính dục như hồi xưa nữa vì trẻ đã biết quá nhiều. Ta phải nói thẳng, và phải nói sao cho khuynh hướng kềm chế tính dục được lớn mạnh trong tâm hồn các em.
 
Thiền định là một trong những phương pháp kềm chế và diệt trừ ái dục tốt nhất...
 
 
Ta cũng sẽ đến chùa tham vấn các vị tu sĩ có kinh nghiệm giữ gìn giới cấm, biết diệt dục tu hành. Ta sẽ học hỏi được cách kềm chế tính dục bởi ý chí kiên quyết, bởi trí tuệ nhận thức bản chất của dục, bởi kỹ năng thiền định nhiếp tâm giúp vượt qua bản năng tính dục sâu xa. Phật giáo luôn luôn có nhiều phương pháp hay trong việc diệt trừ ái dục.

Xin nguyện cầu cho xã hội an vui hạnh phúc.
Việt Quang

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

Học Lỏm Người Nhật Dạy Con Thông Minh

Khám phá những nét đặc trưng trong cách dạy con của cha mẹ Nhật!

Trẻ con Nhật chăm chỉ học tập, khả năng quyết đoán cao và rất gắn bó với gia đình với sự lễ phép, quy củ trong khuôn phép. Sự thành công về kinh tế, kỹ thuật cũng như xã hội phát triển của Nhật đã cho nhân loại nhiều bài học quý giá. Trong đó, sự thành công trong giáo dục, đào tạo thế hệ trẻ góp phần quan trọng. Mời các gia đình cùng tham khảo và khám phá những nét đặc trưng trong cách dạy con của cha mẹ Nhật.

1. Chú trọng chuyện cổ tích

Cũng như các bậc cha mẹ khác thường kể cho bé nghe những câu chuyện cổ tích và thần tiên. Tuy nhiên, người Nhật tiến thêm một bước nữa khi họ tin rằng chính thế giới thần thoại cùng những điều lạ kỳ và không tưởng ấy chính là chất liệu và niềm cảm hứng cho sự sáng tạo vô biên của đứa trẻ sau này. Hãy thử nhìn vào cuộc sống thường ngày và ta sẽ thấy: trong truyện có thảm thần và ngoài đời chúng ta có máy bay, trong truyện chỉ cần phẩy tay là cửa mở và ngoài đời chúng ta có hệ thống cửa cảm biến,...

Học lỏm người Nhật dạy con thông minh - 1
Cha mẹ Nhật rất siêng đọc truyện cổ tích cho con nghe.

2. Không quy chụp, áp đặt

Đặc biệt, cha mẹ Nhật ít khi quy kết con trẻ như “Con thật lười biếng” hoặc “Sao con lì lợm thế”, bởi họ hiểu tâm lý của trẻ con “Khi bạn mắng con bạn là đồ con lợn 10 lần, chúng sẽ kêu ụt ịt vào lần thứ 11”. Khi dùng những lời lẽ tiêu cực và quy chụp để mắng dạy con, trẻ con sẽ bị giáo dục đúng theo lối bị phủ nhận đó.
Khen con, khen hành vi cụ thể: Nếu chỉ khen “Con tôi giỏi quá” thì sẽ biến trẻ thành tự phụ. Không chỉ là khen trẻ mà cha mẹ Nhật thường khen hành vi mà trẻ đã làm như “Con mẹ tự xúc cơm thật cừ” hay “Ai mà tự thay quần áo giỏi thế nhỉ!”. Khi trẻ được khen về một hành động cụ thể nào đó, chúng sẽ cố gắng làm tốt việc đó ở những lần kế tiếp để lại được cha mẹ hài lòng và khen ngợi.

Cha mẹ Nhật không ngại khen con nhưng họ khen rất cụ thể như “Con đọc chữ này đúng và giỏi quá!”

3. Hầu như không cho con xem TV

Ngoài việc xem TV tốn thời gian và có thể khiến trẻ bị nghiện, cha mẹ Nhật còn ý thức rất rõ việc nếu cho con xem tivi quá sớm và quá nhiều thì cấu trúc của đại não sẽ bị phá vỡ; từ tivi phát ra dòng âm cực sản sinh ra từ điện áp 20,000 volts, gây ảnh hưởng không tốt đến thuỳ não trước (phần tạo ra năng lực suy nghĩ) của con người. Các nhà khoa học Nhật Bản cũng cảnh báo rằng sự tích tụ này trong vài chục năm sau sẽ có thể gây ra bệnh máu trắng cũng như làm tăng chiều hướng của hiện tượng tự kỷ.

“Tắt TV, Bật ý tưởng” là châm ngôn truyền miệng của phụ huynh Nhật

4. Dạy chữ từ sớm

Theo các công trình nghiên cứu của Nhật, việc dạy chữ có thể làm thay đổi chức năng, và dẫn đến cấu tạo não thay đổi theo. Hiện tượng này, trẻ càng nhỏ càng dễ. Khi trẻ nhỏ nhớ chữ, sẽ có được tốt chất cao phi thường. Các bậc cha mẹ ở Nhật quán triệt dạy chữ cho con ngay từ rất sớm do bởi khi mới sinh ra, trẻ chỉ là một động vật nhỏ, nhưng khi hệ tín hiệu ngôn ngữ và học chữ bắt đầu hoạt động, trẻ trở thành con của loài người. Và họ hiểu rằng để hệ tín hiệu ngôn ngữ này hoạt động tốt, trẻ càng học gần với thời điểm mới sinh ra càng có hiệu quả cao.

Học lỏm người Nhật dạy con thông minh - 2
Theo các công trình nghiên cứu của Nhật, việc dạy chữ có thể làm thay đổi chức năng, và dẫn đến cấu tạo não thay đổi theo.

5. Kiên nhẫn lặp đi lặp lại

Khác với nhiều người có thể bực mình khi trẻ thơ thường hỏi đi hỏi lại một điều ngô nghê, cha mẹ Nhật không ngại giải thích nhiều lần cho con họ ở một vấn đề. Theo họ, để đứa trẻ có thể thành thạo 1 việc thì phải cần ít nhất là 3 tháng. Chẳng hạn, khi trẻ đã nhớ được chữ “a i u e o” thì phải mất ít nhất 3 tháng trẻ mới có thể đọc được chúng thành thạo.

6. Luyện trí nhớ

Không phải ngẫu nhiên mà Nhật Bản có rất nhiều trò chơi trí tuệ phục vụ cho việc luyện trí nhớ cho cả trẻ nhỏ và người lớn. Người Nhật quan niệm, “Người thông minh là người nhớ nhiều hơn người khác và biết cách áp dụng những điều ghi nhớ đó hợp lý”. Do đó theo họ, trí thông minh là thứ có thể luyện tập và có được chứ không phải thuộc về khả năng bẩm sinh.

Ngay từ khi còn nhỏ, trẻ em Nhật đã được tiếp xúc với các trò chơi trí tuệ luyện trí nhớ.

7. Vận động đầy đủ

Không chỉ tập trung phát triển trí tuệ, các cha mẹ Nhật cũng rất chú trọng việc rèn luyện thể chất. Ngay từ khi bé chào đời, cha mẹ đã lưu ý giáo dục về tất cả các mặt sức khoẻ, vận động, đạo lý, kỷ luật, tình cảm. Đối với trẻ lên 2, cha mẹ đã cho trẻ đi bộ đều đặn hàng ngày và họ chia nhỏ khỏang cách tập luyện thành những đọan ngắn 10m, 20m mỗi ngày.

“Một trí tuệ minh mẫn trong cơ thể cường tráng”, cha mẹ Nhật hiểu rõ điều này.

8. Thói quen tra cứu, tìm tòi

Cha mẹ đã biết hướng dẫn con mình sử dụng loại từ điển dễ tra cứu dành cho trẻ em. Trẻ dùng từ điển đó để tra nghĩa của từ, hay cách viết đúng chữ Hán. Chẳng hạn, khi biết địa chỉ rồi nhưng được người khác đưa lên xe dẫn đi thì chúng ta cảm thấy rất khó nhớ đường. Nhưng nếu tự dùng bản đồ, rồi vừa đi vừa hỏi đường thì chúng ta sẽ nhớ rất lâu. Cũng tương tự như thế, trẻ con sẽ dễ tiếp nhận kiến thức nếu chúng tự tìm, mất công để tra cứu hơn là được cha mẹ dạy cho một cách thụ động. Ngay cả đối với những trẻ Nhật khó dạy theo cách đơn điệu, thì bằng cách này chúng cũng có thể học được một cách chính xác mà không hề cảm thấy nhàm chán.

Với những phương pháp dạy con tinh tế như thế, ắt hẳn người Nhật cũng sẽ giúp chúng ta có thêm nhiều điều bổ ích để áp dụng cho chính gia đình của mình.
(Theo Marry)

Thứ Tư, 1 tháng 9, 2010

Khác biệt trong cuộc sống Việt Nam và phương Tây

Tại Canada, đàn ông dù kiếm được nhiều hay ít tiền đều phải có trách nhiệm chia sẻ với vợ việc gia đình. Tổng thống hay những người rất thành đạt, giàu có vẫn chui vào bếp như thường.

Bất cứ ai khi thay đổi môi trường đều phải biết cách thích ứng với môi trường mới, trước hết phải tìm hiểu, sau đó là tìm cách để thích ứng. Có những cái tốt ở môi trường mới cần học tập và có những cái tốt ở môi trường cũ cần kế thừa và phát huy.

Tôi đưa ra đây một số sự khác biệt về văn hóa và ứng xử gia đình giữa Canada (giống như phần lớn các nước phương Tây) và Việt Nam (văn hóa Á Đông).

Trong quan hệ giữa vợ và chồng: Tại Canada sự bình đẳng thể hiện khá rõ nét. Người chồng và người vợ cũng có trách nhiệm đối với gia đình như nhau. Nhiều khi đàn ông làm các công việc gia đình thậm chí còn nhiều hơn cả phụ nữ, kể cả chăm sóc con cái. Quan niệm về cuộc sống gia đình là cả hai vợ chồng đều cũng phải chia sẻ gánh vác và cùng nhau làm các công việc theo tôi là rất tốt, nó sẽ giúp cho vợ chồng gắn bó với nhau hơn.

Chúng ta thấy một số gia đình ở Việt Nam người chồng đi làm kiếm tiền là chủ yếu. Người vợ đi làm với số lương ít hơn thì hầu như công việc gia đình được giao nghiễm nhiên cho phụ nữ. Anh chồng đi làm về gần như không động tay vào công việc gia đình. Các bữa nhậu vui vẻ với bạn bè, đối tác được cho là làm việc. Nhiều phụ nữ Việt Nam khá vất vả vì vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc con cái, vừa phải lo toan hầu hết các việc gia đình.

Tại Canada, bất kể người đàn ông có kiếm được nhiều tiền hay ít tiền đều phải có trách nhiệm cùng chia sẻ với vợ việc gia đình, chăm sóc con cái. Kể cả các tổng thống hay những người rất thành đạt, giàu có vẫn chui vào bếp như thường, dạy con học và đưa con đi chơi. Họ vẫn phải dành thời gian nhất định cho gia đình. Không nên có quan niệm chỉ kiếm thật nhiều tiền về nhà là đủ, còn lại thuê osin làm thuê và chăm sóc con cái, điều này rất sai lầm, vì lúc đó ý nghĩa về cuộc sống gia đình không còn nhiều.

Giữa con cái và bố mẹ cũng có sự bình đẳng, tôn trọng tương đối rõ nét. Tôi có cảm nhận trẻ con ở Canada khá ngoan và biết cái gì được phép và cái gì không được phép. Thông thường bố mẹ thường quy định khá rõ ràng những gì được làm và những gì không được làm ngay từ đầu, trẻ con tuân thủ khá tốt những quy định này. Có một số thứ phát sinh chúng thường hỏi bố mẹ trước có được phép không, nếu bố mẹ đồng ý thì nó làm và nếu không đồng ý thì thôi. Ít thấy trường hợp trẻ con khóc và giận dỗi đòi bố mẹ dai dẳng để bố mẹ phải đồng ý.

Tuy nhiên, trẻ con tại đây lại rất hay hỏi tại sao bố mẹ lại không cho phép làm điều đó và chúng cần những lời giải thích hợp lý từ phía bố mẹ. Điều này rất tốt và khoa học. Ngược lại, tôi thấy bố mẹ khá tôn trọng và lắng nghe ý kiến của con cái, không ngại ngần mất thời gian trả lời, giải thích và hướng dẫn con cái, không có tư tưởng áp đặt quan điểm và thậm chí áp đặt sở thích của mình cho con cái một cách phí lý và không giải thích.

Về quan hệ giữa ông bà và con, cháu, giữa anh, chị em trong cùng gia đình: Ở Canada ít khi có gia đình sống nhiều thế hệ như Việt Nam hoặc các nước Á đông. Khi con cái trưởng thành đều sống tự lập, kể cả không có nhà ở thì phải đi thuê nhà. Ông bà cũng chỉ đến chơi và thăm con cháu hoặc nếu có giúp trông cháu thì cũng chỉ một vài hôm khi bố mẹ bận đi công tác hoặc có việc gì đó gấp mà không can thiệp vào công việc nuôi và dạy cháu.

Quan hệ về tình cảm giữa ông bà và con cháu không chặt chẽ như ở Việt Nam. Thường về già thì hai vợ chồng sống với nhau và hưởng thụ tuổi già, họ có thể cùng nhau đi du lịch, làm vườn, tham gia sinh hoạt cộng đồng. Người Việt Nam và Á đông thì thường ông, bà lấy niềm vui của mình là được gặp và chăm sóc con cháu. Với điểm này thì cũng có cái tốt và không tốt. Tốt là ông bà không can thiệp quá sâu vào nuôi dạy con cái, những người già dành nhiều thời gian cho họ hơn để sống và hưởng thụ. Không tốt là quan hệ trong nhiều thế hệ không chặt chẽ lắm.

Quan hệ giữa anh, chị em trong gia đình cũng khá rõ ràng, tôn trọng nhau, mọi thứ trong công việc và cuộc sống không quá lệ thuộc vào quan hệ thân quen, quan hệ họ hàng, phần lớn mọi người đều phải có ý thức độc lập, tự chủ. Như ở Việt Nam thì có thể một người làm quan cả họ được nhờ.

Người dân Canada khá thân thiện với môi trường, với động vật và có ý thức bảo vệ môi trường. Điều này xuất phát từ công tác tuyên truyền giáo dục từ chính phủ, các tổ chức xã hội, trong nhà trường và có những chế tài để người dân ý thức hơn đối với môi trường. Phần lớn người già, những người độc thân đều nuôi một con vật như chó, mèo trong nhà, họ chăm sóc động vật và nói chuyện như những người bạn thực sự.

Nếu bạn có hành động "bạo lực" ngay cả với động vật cũng bị đánh giá rất thấp. Tại nơi công cộng bạn thường phải có ý thức bảo vệ môi trường, vứt rác đúng chỗ đúng nơi đúng chỗ quy định. Nếu bạn kinh doanh hoặc làm gì đó có rác thải thì đương nhiên bạn phải dọn sạch sẽ khu vực của mình. Điều này làm cho môi trường tại Canada khá trong sạch. Kể cả những lễ hội diễn ra rất liên tục nhưng không thấy hiện tượng sau một lễ hội là rác thải được bày ra như bãi chiến trường.

Canada là một đất nước đa chủng tộc nên đồ ăn, thức uống và hàng hóa cũng có nhiều chủng loại nhằm đáp ứng các sở thích của từng đối tượng và thói quen khác của từng dân tộc khác nhau. Tuy ở Canada, nhưng nếu bạn thích bất kỳ đồ ăn Việt Nam nào cũng đều có, không phải đồ đông lạnh mà rất tươi ngon, chỉ trừ có thịt chó là không được ăn. Còn lại nếu bạn thích ăn cháo lòng hoặc tiết canh cũng có. Ngoài ra, bạn có thể ăn uống và có thể nấu nướng bất kể loại thức ăn của bất kỳ dân tộc nào. Tại siêu thị, cửa hàng cũng phục vụ bạn đa dạng, đủ màu sắc các loại này. Thời gian cho việc nấu ăn ở đây tiết kiệm được hơn nhiều so với ở Việt Nam, vì mọi thứ đều được làm sẵn, bạn chỉ cần mua về và nấu nướng. Ví dụ như mua cá chẳng hạn, bạn không phải về mổ bụng, cạo vẩy, chặt khúc mà chỉ việc cho vào nồi, tại siêu thị mọi thứ đều làm sẵn tới mức tiện dùng nhất.

Quan hệ bạn bè và cộng đồng ở đây cũng khá khác biệt so với ở Việt Nam. Sinh hoạt nhóm và cộng đồng rất nhiều và tổ chức liên tục, từ văn hóa, gia đình, trao đổi kỹ năng, môi trường… Các hoạt động sinh hoạt khá rõ ràng, có nguyên tắc và mang tính tự nguyện cao.

Bạn bè khi giao lưu trao đổi cũng khá rõ ràng, giữa cái chung và cái riêng. Ví dụ khi đi ăn nhà hàng để nói chung thì mỗi người thích ăn gì gọi cái đó và thanh toán tiền riêng của mình. Những sinh hoạt chung hoặc mời cùng đi chơi thường sẽ lên lịch và hẹn với nhau trước. Ít khi người Canada gọi điện cho bạn vào trước 8h sáng hoặc sau 9h tối vì đó là thời gian dành cho gia đình. Trong khi đi chơi với nhau để trao đổi và nói chuyện về vấn đề gì đó thì thường họ tập trung vào vấn đề gì mà họ quan tâm và ít khi để ý tới chuyện riêng tư của người khác.

Thứ Ba, 31 tháng 8, 2010

Tôi đã nói “cảm ơn vợ” như thế nào?

Chỉ còn vài ngày nữa là đến kỷ niệm 10 năm đám cưới của vợ chồng tôi. Mặc dù không nói ra, nhưng tôi hiểu vợ mình đang rất hồi hộp ngóng chờ. Sẽ phải có một cái gì đó đặc biệt hơn những chuyến du lịch xa thường niên của cả gia đình, hay những buổi liên hoan mỗi dịp lễ, Tết, sinh nhật vẫn thường diễn ra...

10 năm góp gạo thổi cơm chung có biết bao điều đáng nói, và cũng đáng để ăn mừng một cách hoành tráng. Hơn lúc nào hết, tôi thấy mình cần phải tỏ rõ là người hiểu và mong muốn đem lại hạnh phúc cho nàng như trong lúc này, vào dịp này, đúng ngày ấy...

Nói thì dễ, nhưng biến những suy nghĩ ấy thành hành động cụ thể quả là không dễ chút nào. Một kỹ sư tin học như tôi, một ngày 12 tiếng dán mắt vào màn hình máy tính với phần mềm, phần cứng, nhiều khi quên hết những gì đang diễn ra xung quanh. Câu hỏi “làm gì và làm như thế nào” ngày một lớn hơn khi kỷ niệm đám cưới ngày càng gần kề. Càng nghĩ, càng rối, tôi bèn tụ tập mấy gã bạn khéo nịnh vợ để tham khảo...

Bữa nhậu này thật đặc biệt với chủ đề các ông chồng nên tặng gì, làm gì cho vợ, không ngờ lại rôm rả và lắm ý kiến đến thế. Lão Phương, cán bộ ngân hàng, vừa làm động tác đếm tiền vừa nói: “Chả cái gì bằng tiền, chung quy các bà ấy chỉ thích cái này thôi”. Ha, ha... cả hội cười nhăn nhở. Nhưng vợ tôi lại không phải tuýp người lúc nào cũng đòi hỏi chồng chuyện tiền bạc. Phương án mua tặng đồ trang sức được Thắng “phô tô” đưa ra thì Quyết “đầu bạc” gạt đi: “Cái đó xem ra không ổn. Lần trước tôi mua về tặng vợ, bà ấy cũng tỏ ra vui, nhưng hình như kiểu cách thì không hài lòng lắm vì thấy ít khi lấy ra đeo”. Còn Bình, kỹ sư xây dựng thì bảo có lần thấy vợ cứ xuýt xoa bạn nọ, bạn kia toàn mặc đồ xịn, đầu tóc thay đổi xoành xoạch, nhân có một khoản tiền mới thanh toán một công trình, anh đã đưa vợ đi mua sắm, làm tóc. Bình kể: “Đầu tiên cô ấy cảm động lắm, nhưng tối về đến nhà chả hiểu nghĩ thế nào lại bảo: Sao em thấy tốn tiền quá...”.

Tóm lại, sau hàng chục phương án và những câu chuyện minh họa, tôi thật sự bối rối. Trong lúc gần như bế tắc, tôi chợt nảy ra một ý: tại sao mình không hỏi ngay chính phụ huynh của mình, người đã kỷ niệm 40 năm ngày cưới? Sau một cú điện thoại, lời khuyên mà tôi nhận được từ cha là: “Thực ra phụ nữ đơn giản lắm con à. Tất cả những gì họ làm cho chồng, cho con, cho gia đình hai bên cũng là để chứng tỏ tình yêu thương của họ. Và điều họ mong mỏi không phải là những món quà đắt tiền, hay là tiền do người chồng đem về. Đôi khi, một cử chỉ quan tâm bình dị, một lời tâm sự thật lòng lại làm nên chuyện đấy!”.

Cúp điện thoại, cái thằng kỹ sư tin học tôi ngồi thừ ra suy nghĩ trong 10 phút. Không thể ngờ rằng, phép toán “lập trình trái tim” lại phức tạp gấp trăm lần những phép toán lập trình trên máy tính. Rồi tôi nhận ra cha tôi thật có lý. 10 năm qua, vợ tôi đã âm thầm vun vén cho tổ ấm của chúng tôi mà chưa một lần yêu cầu hay đòi hỏi tôi làm điều gì riêng cho cô ấy. Và cũng 10 năm qua, cái “con mọt” máy tính là tôi chỉ biết đón nhận những yêu thương ấy, cũng âm thầm và chưa một lần thổ lộ với vợ rằng mình hiểu và biết ơn cô ấy đến chừng nào.

Một bữa tiệc nhỏ đã diễn ra vào buổi tối cái ngày kỷ niệm 10 năm đám cưới của chúng tôi. Chỉ có ông bà nội ngoại hai bên, và một vài người bạn thân thiết của cả hai vợ chồng. Trước khi nhập tiệc, tôi lấy hết can đảm, cầm một bó hoa hồng đỏ tới chỗ vợ ngồi, và ngập ngừng nói: “Cách đây 10 năm, anh đã rất hạnh phúc khi em đồng ý làm vợ anh. Và bây giờ, sau 10 năm, anh vẫn rất hạnh phúc với tất cả những gì một người vợ như em mang lại. Cảm ơn em!”.

Tôi nói xong câu ấy mới nhận ra mồ hôi rịn ra trên trán. Còn vợ tôi thì ánh mắt ngân ngấn nước. Vẫn là cái vẻ nhu mì, ít nói thường ngày, nhưng trên gương mặt thì rạng rỡ một cảm xúc mà tôi chưa bao giờ thấy. Cũng là tại cái thằng tôi. Lẽ ra tôi đã được nhìn thấy điều đó từ lâu rồi, nếu tôi chịu nói lời cảm ơn nàng trong suốt 10 năm trước...

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Đàn ông có vợ thường lo sợ điều gì?

Trong cuộc sống thực, người chồng của bạn cũng có những phút giây dễ tổn thương, dù anh ấy là phái mạnh. Để giúp bạn phát hiện ra điều này và giúp đỡ chồng, các nhà tâm lý đã liệt kê năm điều trăn trở của người chồng khi người vợ đang ở vào các thời điểm hạnh phúc.

1. Khó chịu vì cảm giác "chật chội". Nó có thể xảy ra khi một đứa trẻ mới sinh trở thành trung tâm chú ý của gia đình, nhất là thái độ quá trân trọng đối với thành viên mới. Người chồng cũng là cha của đứa bé, sẽ cảm thấy đơn độc và vô dụng, lúc đó tình cảm vừa, vừa ghét đối với đứa con sẽ nảy sinh. Để giải tỏa ức chế này, người vợ phải chia xẻ một phần sự chăm sóc cho chồng. Cũng tránh phê phán và chuyện bé xé ra to vào thời điểm tế nhị này. Tiếc thay, có không ít bà mẹ lại mang đứa con làm bình phong để đay nghiến chồng mình.

2. Lo sợ thua kém vợ về địa vị xã hội. Khi bạn được lên chức, được khen thưởng, lẽ ra chồng bạn phải chia xẻ niềm vui với bạn thì anh ta lại có thái độ buồn phiền. Thái độ này xem ra nghịch lý nhưng lại hoàn toàn có thực ở một số người chồng, nhất là khi người vợ được đưa lên một cương vị cao hơn mình. Nỗi lo sợ thua kém vợ phát triển nặng nhất ở những người quá đề cao cái tôi của mình. Họ không chịu nổi sự đảo ngược vai trò giữa nam và nữ, đàn bà cầm "cán cân" kinh tế còn đàn ông là phụ tá. Để đánh tan tư tưởng yếm thế này trong đầu người chồng, bạn nên thảo luận công khai với anh ấy về vấn đề này với tinh thần trách nhiệm, yêu thương và tôn trọng.

3. Lo sợ trở thành người thua cuộc. Đa số người đàn ông thấy bực bội khi bạn bè hoặc đồng nghiệp được lên chức trước mình. Họ có cảm giác mọi người nhìn mình bằng con mắt thương hại. Lúc đó, thay vì phấn đấu để vươn lên, anh ta lại buông thả và sa đọa vào các hoạt động không mấy tốt đẹp. Trách nhiệm của người vợ lúc này là phát hiện sớm các thay đổi tình cảm của chồng mình để an ủi và khuyến khích anh ta.

4. Không tin tưởng vào chính mình. Có nhiều đàn ông thành đạt trong công việc nhưng vẫn chưa bằng lòng lắm trước các thành tích đạt được. Họ có những nỗi lo sợ vu vơ vào tương lai. Bạn cần quan sát các dấu hiệu lo lắng của người chồng và nếu phát hiện được, hãy hỏi rõ về nó. Bạn cũng nêu ra các thành tích của chồng trong quá khứ và đề nghị anh ta hãy thử áp dụng những chiến lược mới xem sao.

5. Nỗi lo sợ mất mát một thứ gì đó. Triệu chứng này liên quan đến nỗi sợ thương tích, sợ cái chết và sợ vẻ bề ngoài xấu xí như bụng bự, đầu hói... Lúc đó người chồng rất cần sự thông cảm của người vợ. Thay vì chê bai chồng, bạn nên cùng anh ấy tìm kiếm lời giải pháp để xóa tan nỗi lo sợ với lời khẳng định cho dù tình trạng ra sao thì chúng ta mãi mãi sống bên nhau và bạn vẫn yêu anh ấy như ngày nào.

Thứ Năm, 26 tháng 8, 2010

Để tổ ấm lúc nào cũng "ấm"

Tình yêu là điều kiện tiên quyết của hôn nhân bền vững nhưng nếu chỉ có tình yêu thôi thì chưa đủ. Kỹ năng sống cũng rất cần thiết, nó sẽ giúp bạn nuôi dưỡng hôn nhân. Đâu là bí quyết giữ cho tổ ấm của bạn lúc nào cũng "ấm'? Các chuyên gia hàng đầu thuộc Viện nghiên cứu hôn nhân Redbook, Mỹ đã chỉ ra 7 nguyên tắc mới cho hôn nhân, mà họ gọi là là 7 tiêu chí vàng.

1. Thỉnh thoảng mỗi người nên có những cuộc đi chơi riêng với bạn bè

Điều đó hoàn toàn bình thường, thậm chí còn cần thiết để đời sống gia đình thêm phong phú. Nếu bạn chỉ đóng khung quan hệ của mình trong thế giới chật hẹp của gia đình, ngay tức khắc sự nhàm chán, tẻ nhạt sẽ xuất hiện. Không những thế, bạn còn dễ trở thành người hay trầm trọng hoá rắc rối gặp phải từ hôn nhân. Điều đó giúp bạn trở nên hấp dẫn hơn trong mắt bạn đời. Tuy nhiên, cũng cần phải khẳng định rằng mọi cái khi quá tốt đều trở thành không tốt. Nếu bạn dành quá nhiều thời gian rỗi cho đám bạn bè mà không có sự có mặt của người bạn đời, cán cân nghiêng về bên xấu là điều chắc chắn.

2. Trang bị những kỹ năng cần thiết về đời sống gia đình ngay từ khi chưa kết hôn để nâng cao chất lượng hôn nhân
Đừng đợi cuộc hôn nhân đứng trước nguy cơ bị nấu chảy mới ra tay mà hãy hành động từ khi nó có khả năng bị nung nóng. Đó là thông điệp mà các chuyên gia về hôn nhân gia đình của viện nghiên cứu Redbook Marriage đưa ra. Để làm được điều này, các cặp vợ chồng trẻ nên tham gia các cuộc thảo luận, hội thảo về đề tài gia đình trước khi kết hôn nhằm học hỏi ít nhiều kỹ năng sống có ích cho cuộc sống vợ chồng sau này, chẳng hạn kỹ năng trao đổi và thảo luận, kỹ năng thoả hiệp và giải quyết xung đột, kỹ năng quản lý tài chính. Chuyên gia nọ đưa ra dẫn chứng: Một ông chồng rất buồn bực khi vợ mình cứ suốt ngày bận rộn, chẳng quan tâm gì tới anh ta. Anh từng nổi đoá lên với vợ: "Cô là loại người gì mà chẳng có chút cảm xúc gì cả. Tôi lúc nào cũng chỉ là thứ cuối cùng mà cô cần tới". Kết quả, cô vợ không những chẳng thay đổi mà còn bỏ chồng một mình nhiều hơn. Nhưng sau khi tham gia buổi thảo luận và được các chuyên gia phân tích rằng cách nói trên chỉ là sự khiêu khích, chẳng mang lại điều gì tốt đẹp, anh chồng đã học được kỹ năng mới có tên "sự khởi động nhẹ nhàng". Kỹ năng này khuyến khích các cặp vợ chồng tiếp cận với những vấn đề hóc búa bằng cách nói nhẹ nhàng, không kết tội. "Em còn nhớ buổi tối tháng trước khi chúng ta ôm nhau và nói chuyện? Thật tuyệt vời! Làm thế nào để chúng ta lại có những buổi tối như thế hả em? - anh chồng nhẹ nhàng hỏi và nhận được ngay câu trả lời ấm áp từ vợ: "Tối mai chúng ta sẽ đi ăn ở chỗ lần đầu hẹn hò, anh nhé!".

3. Công việc gia đình - ai giỏi gì làm nấy
Chia sẻ vẫn là nguyên tắc chung nhưng đừng chia đều công việc gia đình theo kiểu chằn chặn 50-50. Nên dựa vào khả năng và thời gian làm việc của từng người để phân công công việc. Nếu chồng bạn thích chơi với con, hãy để anh ta chơi với con sau giờ tan sở trong lúc bạn nấu ăn. Ngày nay, có nhiều ông bố ở Mỹ còn tình nguyện trở thành ông nội trợ để tạo điều kiện cho vợ làm việc và kiếm tiền. Họ không hề hổ thẹn về chuyện đó mà còn lấy làm hãnh diện: "Khi tôi không thể kiếm tiền tốt hơn cô ấy thì tại sao phải lấy làm xấu hổ về việc ở nhà chăm con, nấu ăn. Nuôi dưỡng một con người cũng quan trọng không kém gì việc kiếm tiền". Còn điều này nữa, khi phân công công việc, chắc chắn sẽ có việc cả hai đều không muốn làm như rửa chén bát, cọ toa lét... Khi đó, bạn hoàn toàn có thể tìm giải pháp thoả thuận bớt một khoản tiền trong ngân sách gia đình để thuê người làm chuyện đó. Mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thoả.

4. Phủi sạch ngay những hạt bụi tiêu cực xuất hiện trong cuộc sống gia đình từng ngày
Hàng ngày hàng giờ, biết bao chuyện có thể ảnh hưởng đến đời sống hôn nhân của bạn. Khi giữa hai người có chuyện, cần phải giải quyết ngay, đừng để những suy nghĩ không hay về nhau cứ âm ỉ trong ý nghĩ hoặc chiến tranh lạnh. Kiểu phản ứng đó đều là hạt bụi tiêu cực làm vẩn đục bầu không khí gia đình. Tốt nhất, hãy cùng ngồi xuống, nói rõ với nhau về nguyên nhân tại sao vào thời điểm đó mình lại có hành động như vậy và cho người bạn đời thấy mình mong muốn gì ở họ. Ngoài ra, để giữ cho bầu không khí gia đình luôn sạch, đừng quên thực hiện nghi thức giao tiếp vợ chồng hàng ngày như hôn nhau vào mỗi sáng thức dậy hoặc trước khi rời nhà đến công sở, hỏi han về một ngày của nhau vào bữa tối, thỉnh thoảng gắp thức ăn hoặc đút cho nhau, nắm tay nhau dạo chơi ngoài phố, để lại những lời nhắn vui tràn đầy yêu thương...

5. Không nhất thiết hai người phải có cùng sở thích, nghề nghiệp, nguồn gốc xuất thân mà quan trọng là kỹ năng thương lượng và thỏa hiệp
Bạn thích giao du bạn bè, chàng lại là người sống khép mình. Những ngày thứ Bảy, bạn thích rủ bạn bè đến nhà bù khú, trong khi chàng chỉ thích được đọc sách, nghe nhạc. Với sở thích và tính cách trái ngược như trên, cuộc sống gia đình chắc chắn không thể tránh khỏi những va chạm nảy lửa nếu cả hai đều bảo thủ, chỉ thích làm theo cách của mình. Ngược lại, nó sẽ trở nên dễ dàng khi cả hai đều rộng lòng và sẵn sàng chấp nhận sự khác biệt. Trong hôn nhân, kỹ năng nhượng bộ, thỏa hiệp rất quan trọng, giúp mọi vấn đều trở nền đơn giản hơn. Theo các chuyên gia, cách tốt nhất để thoả hiệp khi gặp khó khăn là hai vợ chồng cùng viết ra giấy ý nghĩa của mình và những nhượng bộ mà mỗi người có thể làm để tiến gần tới thoả thuận chung. Sau khi viết xong, hãy khớp những điều đã viết lại, chắc chắn cả hai sẽ tìm được điểm chung để đạt thoả thuận trong hoà bình.

6. Đừng để sự lãng mạn trong hôn nhân biến mất sau khi sinh con
Không có gì đáng ngạc nhiên khi bổn phận làm cha, làm mẹ có thể tiêu tốn của bạn khá nhiều, nếu không nói là hầu hết thời gian, sức lực, khiến cuộc sống hôn nhân không còn lãng mạn như hồi mới cưới. Tuy nhiên, hãy giữ cho cuộc hôn nhân chút lãng mạn để bạn không cảm thấy cuộc sống thật khô khan, nhàm chán sau khi sinh con. Chăm sóc, lo lắng cho con cái là tất yếu và cần thiết nhưng nuôi dưỡng hôn nhân vẫn là mục đích tối thượng. Thỉnh thoảng, bạn có thể gửi con cho người thân để vợ chồng có thêm thời gian gần gũi, tạo không gian riêng lãng mạn hay bữa tối chỉ có hai người. Hãy thử xem, thú vị lắm đấy!

7. Duy trì đời sống tình dục đều đặn cho dù bạn đã sống với nhau bao lâu đi chăng nữa
Theo quan niệm cũ, khi vợ chồng sống với nhau lâu thì tình dục không còn là chuyện quan trọng nữa. Ngày nay, quan niệm này đã trở nên lỗi thời, nhất là khi khoa học chứng minh được những tác động tích cực của đời sống tình dục lành mạnh đối với sức khoẻ con người cũng như hôn nhân. Cặp vợ chồng nào có đời sống tình dục mãn nguyện sẽ có hôn nhân hạnh phúc hơn và sống lâu hơn.

Thứ Tư, 23 tháng 6, 2010

10 điều thay đổi sau hôn nhân

1. Cần nhau nhiều hơn: "Sau khi kết hôn, sinh con, tôi bỗng cảm thấy mình cần anh ấy che chở nhiều hơn. Phụ nữ thành đạt, mạnh mẽ đến mấy vẫn cần chốn bình yên để quay về. Chính người chồng sẽ đắp gạch xây cầu cho nơi bình yên ấy".

2. Trang phục: Các cặp vợ chồng thường chịu ảnh hưởng "gu" ăn mặc của nhau. Ngoài ra, phụ nữ có xu hướng thận trọng hơn trong cách ăn mặc để luôn đẹp và chững chạc trong mắt người bạn đời cũng như gia đình chồng.

3. Tranh cãi công bằng: Cảm giác an toàn trong hôn nhân khiến bạn và ông xã tranh cãi tích cực hơn. Mục đích của những cuộc tranh luận là để giải quyết vấn đề chung. Cả hai không còn xét nét và cố giành phần thắng như lúc yêu nhau. Giờ đây, bạn luôn cố gắng nhường nhịn để tìm ra giải pháp tốt nhất.

4. Sống thật hơn: Khi yêu, người ta thường tìm cách che giấu khuyết điểm. Sau khi kết hôn, bản chất thật sẽ dần bộc lộ. Điều này có thể khiến người phối ngẫu thất vọng trong thời gian đầu. Tuy nhiên, đây là giai đoạn "thử lửa", giúp hai vợ chồng hiểu hơn về tình yêu của đối phương và khả năng chất nhận, chịu đựng của mình.

5. Thận trọng với sự ra đời của "baby": Khi yêu nhau, các đôi hay trò chuyện về những đứa trẻ. Tuy nhiên, sau khi cưới, phần lớn những cặp vợ chồng đều thận trọng khi cho em bé "xuất hiện". Cuộc sống chung với nhiều lo toan khiến bạn và chàng có cái nhìn thực tế hơn và cân nhắc nhiều trước khi "lên chức".

6. Chững chạc hơn trước: Những cuộc vui thâu đêm với bạn bè, những lời tán tỉnh vu vơ của các chàng được "dọn dẹp" gần như sạch sẽ khi họ đã đeo nhẫn cưới vào tay. Hôn nhân là một "người thầy" giỏi, giúp chúng ta trưởng thành, giảm đi tính bốc đồng, học được lòng vị tha, sống có mục đích và trách nhiệm hơn.

7. Quan hệ xã hội: Những người đã kết hôn có khuynh hướng dành nhiều thời gian cho bạn bè, đồng nghiệp hơn. Khi yêu, bạn muốn "kè kè" bên chàng 24/24. Lấy nhau rồi, bạn nghĩ: "Có cả đời để sống với nhau mà!". Thế là các mối quan hệ khác có dịp "lên ngôi".

8. Quan hệ gia đình: Cách đối xử của bạn với gia đình chồng sẽ khác nhiều so với lúc còn yêu nhau. Quan niệm "gia đình chung" sẽ giúp các đôi vợ chồng đối xử bao dung và biết hy sinh hơn cho người thân của "nửa kia".

9. Nữ công gia chánh: Nhiều cô gái không biết nấu nướng khi còn độc thân. Vậy mà sau khi có chồng, tài nấu ăn của họ lại tiến bộ vượt bậc. Đó là vì người vợ nào cũng ý thức rõ tầm quan trọng của bữa cơm gia đình. Họ cũng không nỡ để chồng ăn cơm bụi mãi.

10. Tiền bạc và các khoản nợ: Khi cùng nhau xây dựng tổ ấm và ổn định cuộc sống, các đôi vợ chồng thường sẵn lòng gánh vác những khoản nợ của đối phương. Không chỉ thế, việc chi tiêu trong sinh hoạt gia đình cũng được cả hai chia sẻ và tính toán thống nhất hơn.

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

5 Nguyên Nhân Của "Bệnh" Khắc Khẩu

Tại sao có nhiều cặp vợ chồng rất tâm đầu ý hợp dù họ không có nhiều điểm chung, trong khi đó nhiều người khá giống nhau về quan điểm hay cách sống lại tự nhận họ là cặp đôi “khắc khẩu”? “Căn bệnh” này lại thường hay phát sinh ngay từ những ngày đầu hai người cùng chung sống…Các chuyên gia tâm lý cho biết, một cuộc hôn nhân bền vững không chỉ dựa vào những vòng tay âu yếm, những câu thề thốt… mà phần lớn dựa vào khả năng đối thoại của vợ chồng. Có 5 sai lầm thường xảy ra khi đối thoại có thể dẫn đến tình trạng xích mích thường xuyên trong gia đình.

1. Không sẵn sàng chia sẻ những xúc cảm cá nhân. Nhiều người vì không muốn vợ hoặc chồng lo lắng về mình nên không thích nói ra suy nghĩ thật. Hoặc có khi vì tâm lý lo sợ rằng bạn đời sẽ phán xét hoặc bác bỏ ý kiến của mình nên ít bộc bạch nỗi lòng riêng. Điều này sẽ khiến cả hai không hiểu rõ về nhau và dễ dẫn đến các hiểu lầm nhỏ nhặt – tuy nhỏ nhặt song đủ làm bùng nổ các cuộc cãi vã.

2. Thiếu khả năng lắng nghe. Có nhiều cặp vợ chồng mới cưới nhưng không dành thời gian để cùng chia sẽ những chuyện hàng ngày và họ ít chú ý trong việc nắm bắt ý của bạn đời. Thông thường các ông chồng hay bị vợ phàn nàn là thiếu kiên nhẫn khi lắng nghe, hay ngắt lời và trong các cuộc bàn bạc, tranh luận thường nhanh chóng áp đặt ý kiến chủ quan của họ như là ý kiến cuối cùng. Chính vì vậy, sau đám cưới phụ nữ thường cảm thấy thất vọng vì sự vô tâm của người chồng.

3. Từ chối tranh luận và cùng nhau giải quyết vấn đề. Các cặp vợ chồng mới cưới khi gặp các vấn đề nhỏ phát sinh trong cuộc sống thường nhật, thay vì để tìm ra giải pháp thì họ lại ngại tranh luận và có xu hướng né tránh đi vào trực diện vấn đề. Do đó, nhiều khi chuyện bé có thể trở nên vấn đề rất trầm trọng, làm tổn thương hai người. Chẳng hạn, người vợ muốn chồng cùng chia sẻ việc nhà, còn người chồng lại không để ý tới chuyện đó; lẽ ra cùng ngồi lại bàn bạc để thuyết phục chồng thì vợ lại im lặng hoặc phản đối chồng bằng cách tỏ thái độ bực tức, giận dỗi…

4. Bảo thủ và chỉ trích lẫn nhau. Từ việc thiếu sự lắng nghe và không chia sẻ các cảm xúc cá nhân với nhau, tình cảm của hai người sẽ dần xa nhau và đến một lúc nào đó họ rất dễ nổi nóng khi gặp các trục trặc nhỏ. Và đây chính là thời điểm cả hai dễ dàng lao vào các cuộc chỉ trích, cãi vã, “moi móc” các thói xấu của nhau ra để phê phán. Cũng chính vì ít chia sẻ nên họ sẽ trở thành những người… tương đối bảo thủ mỗi khi cãi cọ.

5. Không có khả năng thấu hiểu người bạn đời. Trước khi cưới bạn có thể rất hiểu về tính tình của người yêu, nhưng sống chung với nhau lại là chuyện khác – khi đó bạn phải hiểu về người bạn đời một cách chi tiết hơn, cụ thể hơn nữa… Chẳng hạn như thói quen trong ăn uống, giải trí, những trăn trở, lo lắng… Chỉ khi thấu hiểu hai người mới tìm cách dung hòa với nhau, tôn trọng các sở thích của nhau - miễn là sở thích đó không ảnh hưởng xấu tới gia đình.

Khi hạn chế được 5 nhược điểm trên ngay từ những ngày đầu chung sống, chắc hẳn các cặp vợ chồng sẽ không mắc phải vấn đề “khắc khẩu” – một căn bệnh có thể phá hoại hạnh phúc đôi lứa.

10 Nguyên Tắc Dạy Con Biết Nghe Lời

Nếu người lớn không dạy được con cái biết chăm lo cho bản thân, không cho chúng thấy cư xử trong xã hội thế nào là đúng và không dạy cho chúng biết sống thế nào để không gây hại cho bản thân, những người xung quanh và xã hội, thì khó có thể nói là những người cha mẹ như thế thực sự yêu con mình.

1. Không rút bỏ yêu cầu và mệnh lệnh khi thấy không cần thiết.
2. Các yêu cầu và mệnh lệnh cần được xác lập rõ ràng và chính xác.
3. Hãy dạy cho trẻ thực hiện ngay nhiệm vụ được giao và nghe lời ngay từ câu đầu tiên. Chắc nhiều bạn nghĩ rằng: “Đâu có gì mới? Chúng tôi vẫn làm như vậy, mà chẳng có ích gì!”. Các bạn hãy nhẫn nại, vì cái chính còn ở phía trước.
4. Điều quan trọng là cha mẹ cần hỗ trợ quyền uy của nhau. Để làm được điều đó cần có sự thống nhất hoàn toàn giữa 2 người. Một trong 2 người không thể bác bỏ lệnh của người kia, trước mặt con không thể tranh cãi về sự cần thiết và tính chất của mệnh lệnh. Khi có mặt con, cha mẹ không được có mâu thuẫn, vì điều đó hủy hoại quyền uy của cả 2 người. Tốt hơn hết nếu có chuyện cãi nhau, cha mẹ có thể đi đâu đó “dạo chơi”, còn khi quay về “hòa bình” đã được tái lập. Tuy nhiên cần phải làm gì nếu cha mẹ vẫn cãi nhau trước mặt con? Khi đó nhất định cần làm hòa, tạo lại sự thống nhất và thành thật tha thứ cho nhau ngay trước mặt con.
5. Đừng để sự không nghe lời không bị trừng phạt, và tăng cao hình phạt khi việc không nghe lời tái diễn.
6. Không thay đổi yêu cầu và không cho phép làm điều hôm trước đã cấm. Khi cho phép, khi không cho phép – như vậy người lớn không chỉ làm đứa bé mất định hướng rõ ràng, mà còn làm trẻ phát triển những đứa tính như láu cá, ma ranh và bướng bỉnh.
7. Không nên lúc nào cũng chỉ đạo trẻ, không nên đưa ra mệnh lệnh quá thường xuyên (ngược lại nhà của bạn sẽ giống như trại lính).
8. Hãy giao cho trẻ những nhiệm vụ vừa sức, không yêu cầu thực hiện nhiệm vụ quá phức tạp, đồng thời không đưa ra những việc mà chúng giải quyết quá dễ dàng. Nếu nhiệm vụ mà người lớn đưa ra quá dễ, thì đứa bé dần dần tránh tất cả những gì đòi hỏi công sức và nỗ lực. Nhiệm vụ của chúng ta không chỉ là dạy cho trẻ đạt được kết quả tốt, mà còn biết nhẫn nại và chịu đựng khó khăn.
9. Không cho phép trẻ có thái độ quá trớn đối với mình. Tình yêu, sự vuốt ve và hiền dịu cần được kết hợp với yêu cầu kính trọng hoàn toàn đối với cha mẹ. Không thể cho phép trẻ nhỏ giật tóc hay véo tai, đánh bạn, dù chỉ là đùa.
10. Tự mình nêu ra tấm gương biết nghe lời là điều khó khăn nhất. Ví dụ, vợ nghe chồng và cả 2 người, nếu theo tôn giáo, nghe người cha tinh thần của mình. Cha mẹ bắt đầu dạy đúng cách để con biết nghe lời càng sớm thì về sau họ sẽ càng nhẹ nhàng. Nếu họ quyết định lo vấn đề này khi con đã đến tuổi đi học thì đã muộn. Tuy người ta vẫn nói: muộn còn hơn không.

Thứ Năm, 20 tháng 5, 2010

Dạy con theo kiểu... Tây

Trong khi bố mẹ Việt thường giữ con ở nhà, ít nhất trong tháng đầu, thì trẻ Tây ngay từ khi mới sinh đã có thể được đưa đến công viên bằng xe nôi và cho đi "vầy nước" ở hồ bơi khi mới tầm 10 ngày tuổi.

Đa phần bố mẹ Việt cho rằng trẻ sơ sinh, hay đã vài tháng tuổi, còn quá nhỏ để có thể bế ra khỏi nhà. Đa phần trẻ em Việt Nam được giữ và chăm sóc trong nhà để tránh gió, tránh nắng. Nếu có đứa bé ra sân nhà hay ngõ xóm thì lúc nào cũng phải nào yếm, nào khăn rồi vớ tay, vớ chân đủ cả.

Việc đưa trẻ sơ sinh đến hồ bơi hay tổ chức nghịch nước trong vườn nhà chẳng hạn thì hầu như là không bao giờ có. Có những trẻ đã lên hai vẫn không hề được đưa đến hồ bơi lần nào. Và trong suốt những năm tháng đầu đời, có trẻ chưa được một lần "vày nước" với ý nghĩa thực sự của từ này. Các bà, các chị khi tắm cho cháu, cho con phải luôn chuẩn bị khăn tã đầy đủ để có thể tắm thật nhanh, rồi bế bé ngay vào lau khô, mặc quần áo.

Trong khi đó, đối với những người ngoại quốc sống và làm việc tại TP HCM thì việc đưa trẻ đến công viên và hồ bơi gần như là hoạt động hằng ngày. Trẻ ngay từ khi mới sinh đã có thể được tập cho dạn nắng, dạn gió bằng cách đưa đến công viên bằng xe nôi, cho trẻ làm quen với những tiếng động của đời sống hằng ngày xung quanh.

Sáng sáng đi dạo quanh khu vực phường Thảo Điền, quận 2, nơi người nước ngoài tập trung sinh sống, bạn có thể nhìn thấy một cách thường xuyên cảnh các bà mẹ xách em bé chừng 2-3 ngày tuổi trong giỏ (dành riêng để xách em bé khi đi dã ngoại) hoặc địu con chừng một tháng tuổi phía trước bụng, tay dắt em bé lớn của mình đến trường. Sau khi cho bé lớn vào trường thì các bà mẹ sẽ cùng em bé nhỏ kia đến công viên hoặc đi shopping.

Trong tầm 10 ngày tuổi thì các bà mẹ bắt đầu cho bé đi "vầy nước" ở hồ bơi trong cái nắng buổi sáng tầm 8 giờ.

Play-date

Play-date có nghĩa là các bà mẹ sẽ tự sắp xếp thời gian rảnh rỗi để có thể trông coi một nhóm chừng 5-6 trẻ cùng nhóm tuổi với nhau và những gia đình quen biết nhau có thể mang con đến chơi ở nhà một bà mẹ. Play-date sẽ được tổ chức luân phiên giữa các bà mẹ trong một nhóm với nhau, thường diễn ra ở nhóm trẻ từ 3 tuổi trở lên.

Play-date là một khái niệm còn khá mơ hồ trong ý thức của bố mẹ Việt, hay có thể nói là hoàn toàn không có. Bố mẹ Việt có xu hướng co cụm, hướng nội vì sợ mất thời gian hoặc một số khác là quá bảo vệ con dẫn đến không muốn đưa con còn nhỏ của mình tiếp xúc với nhóm đông các bạn cùng lứa tuổi, dễ gây ra té ngã hay đánh lộn sứt đầu mẻ trán.

Bố mẹ Việt thường đưa con đến mẫu giáo rồi đón về nhà. Trẻ về đến nhà sẽ có một vài lựa chọn là chơi với bà, với cô giúp việc hoặc được bật TV cho xem, để người lớn khỏi phải trông, còn tiện làm công việc lặt vặt trong nhà.

Trong khi đó, play-date được tổ chức khá thường xuyên trong nhóm bố mẹ người ngoại quốc. Sau giờ học, giờ sinh hoạt của nhóm trẻ ở trường, các bà mẹ sẽ đưa con đến nhà bạn để chơi thêm chừng 1-2 giờ. Các bà mẹ phương Tây cho rằng đây không chỉ là cách san sẻ giúp đỡ giữa người lớn với nhau, tạo điều kiện để mỗi bà mẹ có một ngày rảnh rỗi cho riêng mình mà còn là giúp trẻ tăng cao mức độ nhận biết, thiết lập tình bạn từ độ tuổi còn rất bé. Việc chia sẻ đồ chơi cùng nhau cũng như làm quen với môi trường mới lạ làm cho các bé rất hứng thú.

Ngủ lang

Ngủ lang có vẻ như là một điều tối kỵ trong ý thức của bố mẹ Việt. Một bà mẹ trí thức khi được hỏi về chuyện này đã buông một câu chắc nịch: "Đừng có mơ. Em không bao giờ cho con em đi ngủ lung tung ở nhà bạn như vậy".

Trong khi đó, một đứa trẻ lớp 3 của trường quốc tế (tầm 7 tuổi) sẽ được trường tổ chức một vài đêm "sleep over" tại trường trong suốt năm học. Mục đích là để trẻ rèn kỹ năng tự phục vụ khi không có bố mẹ hay một sự trợ giúp nào khác từ phía người thân.

Thứ đến là để trẻ có thể thiết lập được tình bạn khăng khít, giúp đỡ nhau trong cùng khối lớp. Trong một khoảng thời gian không phải là giờ học, trẻ được thoải mái cùng nhau chơi đùa và nói chuyện, bàn luận về tất cả những vấn đề mình quan tâm.

"Ngủ lang" trong phạm vi các gia đình với nhau cũng được các bậc phụ huynh phương Tây khuyến khích. Ví dụ, con bạn có thể thông báo với bố mẹ là mình muốn mời bạn A, B, C đến ngủ cùng. Thường là do sợ ảnh hưởng đến giờ học của các ngày trong tuần nên việc ngủ lang trong nhóm bạn chỉ được bố mẹ cho phép vào các đếm thứ sáu và thứ bảy hằng tuần.

Một hình thức khác thú vị hơn của ngủ lang là cắm trại nhóm gia đình. Trong khoảng thời gian này, các ông bố bà mẹ trao đổi với nhau về công việc, nuôi dạy con cái, các vấn đề ở trường, lớp của con, những mối lo ngại chung... còn lũ trẻ dĩ nhiên là được trải nghiệm một cuộc sống thực tế thú vị cùng nhau - đó là những kỷ niệm quý báu sau này khi trẻ lớn lên.

Chuyện "chăn gối" sau ly hôn

Việc gián đoạn sinh hoạt tình dục sau khi ly hôn khiến nhiều phụ nữ rơi vào hoàn cảnh khó khăn... Khi ly hôn, người phụ nữ phải đối diện với nhiều mất mát, tổn thương. Ngoài những thương tổn về tình cảm, họ còn mất luôn một số sinh hoạt quen thuộc, trong đó có chuyện gối chăn. Nói một cách nôm na, họ phải học cách "nhịn". Với nhiều quý ông, ly hôn giống như việc tháo cũi sổ lồng, họ tha hồ tung tẩy từ nơi này đến nơi khác. Các chàng ít phải chịu những ràng buộc về định kiến xã hội hay trách nhiệm. Còn với người phụ nữ, việc bắt đầu một trang đời mới, tìm một mối quan hệ luyến ái sau khi có "một đời chồng" rất khó khăn. Chính vì thế, "nhu cầu sinh lý" là một trong những trăn trở thầm kín của người phụ nữ sau khi ly hôn.

Khi đột nhiên bị "ép kiêng"
Bản năng sinh lý khiến người phụ nữ cảm thấy thiếu hụt, nhất là ở những giai đoạn đầu. Sự đè nén cảm xúc, tâm trạng hụt hẫng khiến tâm lý người phụ nữ sau ly hôn bị ức chế. Họ trở nên nóng nảy, gay gắt hoặc chán chường. Đây cũng là một trong những nguyên nhân gây nên chứng trầm cảm sau khi ly hôn của quý bà. Một số phụ nữ khác ý thức được sự ức chế tâm lý của mình do thiếu thốn tình dục mà ra, đã chọn những cách "giải tỏa" khá cực đoan và nguy hiểm. Nhiều người có tư tưởng: "Mình đã một đời chồng rồi, chẳng còn gì để mất". Cộng thêm tâm trạng buồn chán, trống rỗng, họ buông thả trong các mối quan hệ tình cảm không đích đến. Họ hy vọng trong các mối tình "bên đường" đó, sẽ có một người thật lòng với mình. Một số khác, sau khi ly hôn, trở nên mất lòng tin vào hôn nhân. Tình trạng này khá phổ biến ở những phụ nữ thành đạt. Sẵn tiền bạc, họ vung tay cho các chàng trai "hám của" để đổi lấy những đêm vui cho qua ngày tháng và để trả thù đàn ông! Thông thường, những cuộc vui này chóng tàn. Họ không tìm được hạnh phúc mà còn bị xã hội đánh giá không tốt về đạo đức. Bên cạnh đó, trong những lúc đi tìm "một nửa thiếu hụt" này, nhiều phụ nữ trở nên nhẹ dạ, yếu mềm. Như "đồng hạn gặp mưa", trước thái độ săn đón, chiều chuộng của nam giới, người phụ nữ thấy mình được xoa dịu, thỏa mãn cả về tâm lý lẫn sinh lý. Họ tin rằng, đã chung chăn gối chắc chắn là có tình yêu. Vì thế, họ dễ dàng trao cả tài sản cho người đàn ông ấy nếu được yêu cầu. Lợi dụng nhược điểm này, một số kẻ xấu đã lừa gạt họ cả tình lẫn tiền.

Cần nhìn thẳng vào thực tế
Bạn không nên phủ nhận hoặc né tránh những thiếu hụt về nhu cầu gối chăn sau khi ly hôn. Càng né tránh, bạn sẽ càng khoét sâu những thương tổn trong lòng, dễ dẫn đến sai lầm. Nên nhìn thẳng vào thực tế để tìm cho mình một lối thoát. Nếu cảm thấy quá "ngột ngạt", bạn hãy tham gia các hoạt động xã hội. Bơi lội, học một ớp khiêu vũ, trang điểm, cắm hoa... là những cách giúp bạn lấy lại sự thanh thản và quân bình sau khi ly hôn. Tìm hạnh phúc mới sau khi ly hôn tuy khó nhưng không phải không có cơ hội. Hãy điềm tĩnh, tự tin trong mọi giao tiếp. Nếu vẻ đứng đắn của bạn thu hút một ai đó, có thể "để mắt" hơn đến mối quan hệ này. Để tránh sa lầy hay sập bẫy những chàng Don Juan, bạn cần phải suy nghĩ thật kỹ, tự chủ trước mọi cám dỗ. Ly hôn không phải là chấm hết cuộc đời. Hãy để nó mở ra một trang mới thực sự hạnh phúc cho bạn.

Thứ Tư, 19 tháng 5, 2010

10 lời khuyên cho các ông chồng để tạo hạnh phúc cho gia đình

Bạn nên nhớ: hạnh phúc gia đình có thể tan vỡ vì những chuyện bất hòa nhỏ nhặt nhất. Không ai được hoặc thua trong những cuộc cãi cọ. Dù lớn hay nhỏ đó vẫn là một cuộc chiến tranh - đều có người chết là điều không ai muốn. Vì thế đàn ông luôn là người chịu thua trước. Nhưng không có gì bực mình hơn là một cuộc hạ vũ khí giả tạo. Vì thế, tốt nhất đừng để xảy ra chiến tranh. Sau đây là 10 lời khuyên dành cho quý ông.

1. Đừng cho rằng nam gặp nhiều chuyện bực mình hơn nữ giới. Giỏi lắm đàn ông chỉ gặp rắc rối trong công việc, còn phụ nữ thì biết bao chuyện xảy ra trong cơ quan, bạn bè, hàng xóm, chợ, siêu thị... Vì thế đừng cho rằng: phụ nữ lắm lời mà tốt hơn nên đồng cảm, chia sẻ những ý kiến của họ dù là những chuyện nhỏ nhất.

2. Tôn trọng những thói quen hàng ngày của vợ. Ví dụ: vợ thích dậy sớm lúc 5 giờ sáng để giặt giũ, vệ sinh nhà cửa; thích đi siêu thị vào chiều thứ bảy, thích mua vé số vào mỗi sáng thứ ba, đi về thăm ngoại vào sáng chủ nhật... phải được xem là những thủ tục của cuộc sống. Đừng tỏ ra khó chịu nếu mình không thích. Tốt nhất là nên đồng tình để dần biến nó là một thói quen của cả gia đình.

3. Người chồng là người đầu tiên phải nhận ra những cái giống và khác nhau giữa hai người. Ví dụ như chồng là người lạc quan còn vợ luôn luôn bi quan; hoặc chồng chỉ thích những điều có ý nghĩa sâu lắng còn vợ luôn tìm đến sự sáng sủa, dễ hiểu; chồng thích giải trí kiểu này trong khi vợ thích giải trí kiểu khác... Đó là quyền tự do của mỗi người bên cạnh những điểm chung, đồng hướng. Điều tồi tệ nhất là người chồng không nhận ra điều khác nhau ấy, lại dùng quyền gia trưởng để bắt ép vợ phải theo mình.

4. Người phụ nữ rất ghét sự lừa dối nhưng lại dễ tha thứ những điều nói thật. Vì thế người đàn ông không nên dùng sự nói dối làm giải pháp che giấu cho nhiều việc làm sai trái của mình. Nếu buộc phải nói dối vào lúc ấy, nên lựa những dịp thuận tiện để bày tỏ sự thật.

5. Dù mình là người mang lại thu nhập lớn cho gia đình, cũng không nên khoán trắng việc nhà và chăm sóc con cái cho vợ. Nên góp ý, bàn bạc trong việc mua sắm đồ đạc trong nhà hay cho một vài lời khuyên trong việc học tập của con cái để người vợ luôn thấy chồng có sự đồng cảm và chia sẻ.

6. Không nhắc lại những chuyện cũ, nhất là những chuyện có phần lỗi lầm của người vợ, làm cho vợ dễ tự ái và sinh ra bất hòa. Nếu có nhắc lại thì nên dùng sự khôi hài để hóa giải thành chuyện vui đùa, không quan trọng mà vợ vẫn có thể chấp nhận được.

7. Tất nhiên nên giao việc chi tiêu trong gia đình cho người vợ. Nên tạo sự thoải mái quyết định mua sắm cho vợ. Không nên quá chi li tra hỏi những khoản chi tiêu nhỏ nhặt có thể làm cho người vợ có cảm tưởng bị hạ thấp như một "người giúp việc" tạo mầm mống cho gia đình bất hòa.

8. Nên cố gắng giữ lời hứa với vợ, dù là những lời hứa nhỏ nhất như đi chơi, mua sắm... Nếu không thực hiện được, có thể giải thích trước để vợ thông cảm. Không nên bỏ lửng hoặc buông trôi làm cho vợ cho rằng chồng khinh thường.

9. Những giây phút êm đềm bên nhau là rất cần thiết, không đòi hỏi phải tốn nhiều tiền bạc. Ví dụ như một giờ thư giãn trong công viên nhiều cây cối hoặc đi bộ trên đường phố uống nước giải khát. Cần nhớ về những kỷ niệm lúc mới yêu nhau. Những lúc gần nhau nên nhắc lại để đời sống thêm một chút hoa tươi thay vì một cánh đồng khô cằn.

10. Biết yểm trợ cho sự phát triển của nhau trên mọi lĩnh vực: tình yêu, gia đình, công việc... Luôn luôn tìm hiểu và tôn trọng mọi cố gắng của vợ trên các lĩnh vực dù là nhỏ nhất. Sự yểm trợ ấy tăng thêm sức mạnh cho vợ sống có niềm tin và yêu đời hơn.

Hãy chia sẻ nhiều hơn

Đôi khi bạn tìm thấy sự chia sẻ ở bạn bè nhiều hơn với người chồng yêu quý của mình. Lam sao để cải thiện tình trạng này?

Hãy trò chuyện: Một ngày tất bật với công việc và các mối quan hệ khiến bạn chỉ muốn nằm nghỉ ngơi. Thật lười khi phải mở miệng! Đây là sai lầm lớn nhất khiến nhiều đôi chỉ còn nhìn thấy... tờ báo trong bữa ăn. Hãy tích cực trò chuyện để biết được những vui, buồn, khó khăn trong cuộc sống của nhau.

Thông cảm thay vì chỉ trích: Khi anh ấy vấp phải một sai lầm nào đó và tỏ ra hối hận, hãy lắng nghe và thông cảm. Một câu trách móc hoặc thái độ chê trách lúc này sẽ khiến anh ấy trở nên khép kín với bạn hơn.

Để ý những thay đổi: Tập thói quen quan sát xem chồng bạn có điều gì lạ so với trước đây. Anh ấy vui vẻ hay buồn bã? Mái tóc mới cắt? Đôi giày mới mua? Hãy hỏi thăm khi thấy người bạn đời của mình có dấu hiệu khác lạ.

Giữ vị trí "nội tướng": Dù là bận đến mấy hoặc trong nhà có người giúp việc, bạn vẫn nên đảm đương việc chăm sóc từng bữa ăn, từng bộ trang phục cho chồng. Đó là sự quan tâm cần thiết để anh ấy thấy bạn đúng là "một nữa" không thể thiếu.

Luôn luôn lắng nghe chàng: Ngay cả khi anh ấy cáu giận, hãy im lặng lắng nghe. Chồng bạn rất cần thái độ này khi muốn được chia sẻ.

Thứ Sáu, 14 tháng 5, 2010

Bí quyết tháo gỡ mâu thuẫn vợ chồng

Trong cuộc sống gia đình, khó có thể tránh khỏi những va chạm, xích mích hay những cuộc cãi vã giữa hai người. Chẳng có ai lại thờ ơ với những xung đột của gia đình mình. Cũng chẳng có đôi vợ chồng nào lại không tìm chách ngăn ngừa những mầm mống đe họa hạnh phúc của họ. Hai người tìm cách vượt qua mâu thuẫn bằng phương pháp "đối thoại" của hai vợ chồng. Nhưng sự nhân nhượng này bao giờ cũng phải đến từ thiện chí của cả hai phía thì mới mong "hạ hỏa" được tính nóng nảy của cả hai.
Kinh nghiệm cho thấy, các bà vợ "ngửi thấy" cuộc xung đột sắp bùng nổ sớm hơn các ông chồng. Trực giác của họ cảm nhận được sự thay đổi trong hành vi ứng xử, các cử chỉ và giọng nói của chồng. Phụ nữ quan sát tinh hơn và dễ dàng nhận biết các sắc thái khác nhau, tuy rằng không phải lúc nào họ cũng hiểu rõ căn nguyên và lựa chọn thái độ ứng xử thích hợp. Các ông chồng thường có sẵn phản ứng trước đối với các xung đột điển hình, loại hay xảy ra nhất trong gia đình. Họ thường phỏng đoán lý do cuộc tranh cãi sắp xảy ra căn cứ vào mức độ vi phạm của bản thân trong việc tuân thủ các "quy chế gia đình" như xem mình có về trễ giờ, hay có rủ bạn bè về nhà đánh chén mà chưa thông qua "bà xã" hay không?
Cả đàn ông và phụ nữ tới khi núng thế mới chịu nhận lỗi về mình. Đàn ông thiên về hướng cho rằng trong cãi vã, xung đột ở gia đình, cả hai vợ chồng hoặc chỉ "người có lỗi" mới phải xuống nước trước. Còn phụ nữ thì đặt lên hàng đầu vai trò đấu dịu của ông chồng, kể cả anh ta là người có lỗi hay không. Họ lập luận rằng vì đàn ông mạnh mẽ hơn nên có thể chịu đựng khó khăn dễ dàng hơn. Thông thường, chúng ta cùng cố gắng tránh va chạm bằng cách thử làm cho đối tượng bình tĩnh lại hoặc tước bỏ khả năng của người kia sẽ lấy đó làm cớ để châm ngòi "chiến tranh". Song trong cả hai trường hợp, nỗ lực của chúng ta có thể bị vô hiệu hóa và chuyển nhanh tới cuộc "khẩu chiến". Hai vợ chồng phải biết giải tỏa căng thẳng bằng cách "đối thoại" để cởi bỏ những hiểu lầm nảy sinh. Nhưng bạn cũng cần nắm vững được các kỹ thuật thực hiện đối thoại sau đây:
1. Đừng bao giờ bắt đầu đối thoại trước khi bạn chưa biết rằng đó không phải là cuộc đối thoại và bạn biết phải bắt đầu như thế nào và để đạt tới điều gì. Hấp tấp sẽ không đưa lại kết quả tốt cho bạn.
2. Đừng thay đổi chủ đề của cuộc nói chuyện trong suốt thời gian đối thoại. Đã bao lần những cuộc cãi cọ bắt đầu từ một vấn đề rồi "nhảy cóc" sang những vấn đề khác lúc nào không hay vì lúc đó cả hai đang mất bình tĩnh, không còn làm chủ được bản thân.
3. Tránh gọi nhau bằng những lối xách mé, kiểu cạnh khóe, khiêu khích. Bạn đang cần tháo gỡ những vướng mắc trong mối quan hệ, chứ không phải cố tình chọc giận nhau chỉ để chứng tỏ "người ấy" kém cạnh hơn mình. Mâu thuẫn có thể nảy sinh nhưng quan hệ không được phá vỡ.
4. Trong đối thoại, hành vi không lời cũng được đánh giá ngang với những lời nói phát ra. Vì vậy, xin đừng chỉ trỏ vào mặt nhau hay làm những động tác vung chân, vung tay như muốn nhảy xổ vào nhau. Hãy nói năng bình tĩnh, từ tốn nhưng cũng đừng quá chậm rãi sẽ khó gây xúc động được. Tránh những giọng điệu, từ ngữ, những khoảng ngắt lời quá nhiều ý nghĩa.
5. Hãy nhớ trong mọi cuộc đối thoại nói chung và với người bạn đời nói riêng, điều quan trọng hơn không phải là điều bạn nói mà là điều bạn sẽ nghe được. Đừng ngắt lời người đối thoại nhưng cũng đừng quá im lặng. Đừng chờ đợi và đòi hỏi bằng mọi giá người kia phải giải thích cặn kẽ từ đầu đến đuôi sự việc khi người đó trình bày sự bất bình của mình. Ngày hôm sau hoặc vài ngày nữa, bạn có thể sẽ có cơ hội tìm hiểu các chi tiết một cách bình tĩnh hơn.
6. Đừng xúc phạm và cũng đừng vội tự ái. Các từ ngữ không chỉ có nội dung mà nó còn mang ý nghĩa, hàm ý nhất định. Rất có thể ngôn từ trong lúc tranh cãi, thảo luận đã bị dùng lộn xộn, không đúng với mục đích. Vậy chớ nên chấp nhất những điều vụn vặt này.
7. Đừng ngại bật cười nếu nảy sinh tình thế hài hước trong cuộc đối thoại, tuy rằng tiếng cười có thể bị hiểu lầm. Hết sức tránh kiểu cười mỉm ra vẻ bí ấn, thông tỏ mọi chuyện.
8. Đừng phúc tạp hóa cuộc nói chuyện bằng những lời mở đầu dài dòng. Hãy đi thẳng vào vấn đề chính và trình bày ngắn gọn.
9. Đừng tỏ ra quá lo lắng cho bạn đời như khi bạn chăm sóc anh ta lúc ốm nhưng cũng đừng quá thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
10. Tỏ vẻ tức giận khi bạn đang rất bực tức. Đừng quên nhìn đồng hồ nhưng cũng chớ nhìn chằm chằm vào nó quá lâu vì điều đó chứng tỏ bạn đang chán cuộc đối thoại này. Đối thoại kéo dài sẽ không có kết quả nhưng chẳng lẽ vợ chồng lại không thèm hỏi han gì đến nhau?
11. Đừng c đòi một lời hứa, cũng đừng chèn ép người ta quá nhiều. Đừng đặt mục đích nói chuyện để làm người kia "bẽ mặt". Bạn đừng hy vọng ngay sau cuộc nói chuyện mọi cáci sẽ khác đi vì rất khó có thể "cải tạo" được người bạn đời của mình qua một cuộc trao đổi.
12. Đừng bao giờ thốt ra những câu đại loại như: "Mẹ tôi đã từng khuyên can không nên lấy cô!". Nói như thế vợ bạn sẽ nghĩ rằng thái độ của bạn từ trước tới nay chỉ toàn đạo đức giả, mọi hành vi đều là hai mặt.

Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

Những giải pháp để cuộc hôn nhân tốt đẹp hơn!

Tạo dựng mái ấm gia đình đã là điều khó, giữ gìn mái ấm ấy lại càng khó hơn. Nếu bạn không muốn cuộc sống nhàm chán cứ tái diễn, hãy nghĩ đến những nếp sinh hoạt mới trong gia đình. Mọi rắc rối xung đột trong gia đình đều có nguyên nhân, nếu hiểu rõ và bình tĩnh tìm ra giải pháp, bạn sẽ nhận thấy những điều quan trọng trong cuộc sống lứa đôi. Chúng ta hiếm khi nghĩ đến những khát khao, những nhu cầu cần được thỏa mãn trong cuộc sống hôn nhân trừ khi quan hệ vợ chồng lâm vào tình trạng "báo động". Vấn đề công danh sự nghiệp, trách nhiệm nuôi dạy con cái hay cách thỏa mãn cuộc sống lứa đôi là những vấn đề hết sức phức tạp và tế nhị đáng để bạn lưu tâm.

Là một ủng hộ viên lớn nhất của chồng (vợ) Theo một số nhà tâm lý học, những lời khen nhau, đặc biệt trước đám đông rất quan trọng trong quan hệ vợ chồng. Khuynh hướng bình luận, chỉ trích thường có tác dụng tiêu cực. Nhưng không may, phần lớn chúng ta lại không nhận thấy điều đó. Nếu bạn nói đùa rằng chồng mình không đủ bản lĩnh hay "thiếu" lãng mạn, anh sẽ không nỗ lực cải thiện. Nhưng nếu bạn bảo anh là người cha gương mẫu của các con thì anh sẽ cố gắng làm người cha tốt mãi mãi.

Tạo sức hấp dẫn mới trong sinh hoạt vợ chồng. Nhàm chán chuyện chăn gối là điều khó tránh khỏi. Nếu cả bạn lẫn chồng đều muốn làm một điều gì đó để tình cảm mặn nồng hơn, cách tốt nhất là đọc sách hay các tạp chí hôn nhân để mở rộng kiến thức tình dục. Nên nói chuyện cởi mở với chồng về điều bạn đã đọc. Nếu ngại nói điều đó, đêm nay bạn hãy mặc bộ đồ ngủ khêu gợi và hấp dẫn.

Cần có thời gian riêng. Một trong những nghịch lý của quan hệ vợ chồng là thời gian riêng tư có thể làm bạn gần gũi với chồng (vợ) hơn. Các nhà tâm lý học cho rằng khoảng thời gian này rất cần thiết để tránh cảm giác mệt mỏi, đáng chán. Mỗi người nên giữ nét riêng cho mình để không cảm thấy quá ràng buộc, nhất là sau khi có con.

Dành nhiều thời gian ở bên nhau hơn. Theo một số nghiên cứu, giây phút vợ chồng ngồi bên nhau hay những buổi tối cùng khoác tay dạo phố sẽ làm tăng thêm hương vị trong cuộc sống hôn nhân. Mỗi tuồn hai người nên dành thời gian đi chơi với nhau. Nếu không thể thu xếp thời gian trước khi đi ngủ, nên dành 10 phút chuyện trò. Nói về đề tài gì không quan trọng là hai người phải cùng lắng nghe ý kiến của nhau.

Cải thiện những điều đáng chán trong cuộc sống. Nếu bạn không muốn cuộc sống nhàm chán cứ tái diễn, hãy nghĩ đến những nếp sinh hoạt mới trong gia đình. Viết thư... tỏ tình và khéo léo gởi thông điệp đó đến chồng (vợ) của bạn, chẳng hạn, như thế cuộc sống lứa đôi sẽ thú vị và ngọt ngào hơn.

Cư xử nhã nhặn với chồng (vợ). Cử chỉ âu yếm, thái độ nhẹ nhàng thuở yêu nhau dường như bị lãng quên khi con cái và sự nghiệp chiếm hết thời gian của bạn. Cho nên, mỗi người cần cố gắng quan tâm đến nhau hơn nữa. Hãy để chồng bạn ngủ ngon giấc vào sáng chủ nhật khi bạn chuẩn bị bữa ăn sáng cho bọn trẻ. Đừng quên tỏ lòng biết ơn khi chồng làm điều gì đó cho bạn. Tuy nhỏ nhặt, nhưng điều đó biểu lộ sự quan tâm của bạn đối với người bạn đời.

Thử lập kế hoạch năm năm. Vào cuối mỗi năm, nhiều công ty đã lập kế hoạch cho những mục tiêu và dự tính mà họ phải đạt được trong những năm tới. Các cặp vợ chồng có thể sử dụng cách này để cuộc sống của họ có định hướng hơn. Dành một buổi cuối tuần để phát thảo kế hoạch năm năm cho riêng mình. Suy nghĩ xem bạn có dự định nào lớn lao không? Bạn sẽ có con hay tranh thủ thời gian để tiếp tục học. Nên cân nhắc kỹ điều gì bạn muốn làm và điều gì bạn muốn thay đổi. Bạn có thể rút ra được nhiều điều mà trước đó bạn không nghĩ tới. Nó cũng cho biết cuộc sống hôn nhân của bạn đang tốt đẹp hay không.

Viết ra giấy những điều bạn cảm nhận. Một phụ nữ hết sức ngạc nhiên khi nhận được lá thư của chồng mình. Trong thư, người chồng cho biết anh rất thích ngắm nhìn cô trong khi ngủ. Cử chỉ nhỏ này cho thấy, dù cuộc sống bận rộn khiến vợ chồng ít có dịp nói chuyện với nhau, nhưng tình cảm dành cho nhau vẫn nguyên vẹn. Sau khi kết hôn mỗi người trong chúng ta luôn có những tình cảm dành riêng cho chồng (vợ), tại sao chúng ta viết những điều đó ra giấy. Một lá thư với nội dung tương tự như trên sẽ làm tình yêu đậm đà và bền vững hơn. Tạo dựng mái ấm gia đình đã là điều khó, giữ gìn mái ấm ấy lại càng khó hơn. Vì vậy, để hạnh phúc gia đình bền lâu, mỗi người vợ (chồng) nên ý thức vai trò và trách nhiệm của mình. Nên cố hiểu, thông cảm và chia xẻ với nhau những công việc cả ngoài xã hội lẫn trong gia đình. Đó là bí quyết để giữ vững hạnh phúc lứa đôi sau hôn nhân.

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010

MÁI ẤM HẠNH PHÚC

Gia đình là nơi con người tiến hành chính yếu cuộc sống, vui chơi và nghỉ ngơi. Vì vậy, tạo ra và duy trì không khí gia đình ấm áp, hòa thuận, là điều cần thiết của cả hai vợ chồng. Dưới đây là nhân tố cơ bản, sẽ giúp bạn dần dần đạt được mục tiêu này.

LÒNG TIN
Gia đình như một chiếc thuyền, có những lúc thuận buồm xuôi gió, nhưng cũng có khi gặp bão táp phong ba. Trong cơn sóng gió có thể xảy ra những điều phiền phức hay tai họa bất ngờ, sự tin cậy lẫn nhau sẽ giúp cho cả hai vợ chồng tăng thêm sức mạnh, vững vàng chèo chống con thuyền gia đình vượt qua lúc khó khăn. Thực tế, khi có chuyện không hay xảy ra cho người chồng hay người vợ, thì người còn lại sẽ là chỗ dựa chính, dù gì đi nữa hãy giúp bạn đời của mình đứng vững bằng một lòng tin sắt son. Nếu chính người đầu gối tay ấp với mình mà lại nghi ngờ thì con người sẽ dễ ngã lòng tuyệt vọng. Nếu tai họa xảy ra cho cả hai vợ chồng thì cả hai càng phải chia xẻ, tin cậy, động viên nhau, chính tương lai con cái là tia sáng cuối đường hầm để cả hai hỗ trợ nhau mà chiến thắng bóng tối. Tin cậy lẫn nhau chính là bí quyết giữ cho con thuyền gia đình giương buồm thẳng tới cuộc sống tương lai.

THÔNG CẢM
Mỗi thành viên trong gia đình đều có nghề nghiệp, sở thích, thói quen, những kinh nghiệm khác nhau. Những khác biệt này giữa hai vợ chồng có thể khiến cuộc sống chung trở nên khó chịu đựng hoặc có thể dẫn đến những hiểu lầm gây đổ vỡ. Cả hai vợ chồng cần phải hiểu rõ điều này: giữa hai người có cuộc sống chung, nhưng mỗi con người đều có cuộc sống riêng, cần phải tôn trọng cuộc sống riêng của người hôn phối thì cuốc sống chung của đôi vợ chồng mới được dung hòa. Nên tìm hiểu về nghề nghiệp và các mối quan hệ xã hội của người hôn phối để hiểu biết, thông cảm và nếu có thể thì chia xẻ và hỗ trợ cho vợ hoặc chồng mình, chứ không phải để can thiệp vào những vấn đề riêng tư. Khi hai vợ chồng hiểu biết trong sự thông cảm nhau, mới tạo được không khí hòa thuận tốt đẹp trong gia đình.

KHOAN DUNG
Khi chưa cưới nhau, người nào cũng có thể toàn diện trong đôi mắt vị hôn phu hay vị hôn thê. Nhưng "nhân vô thập toàn", cuộc sống chung nhất định khiến cho con người bộc lộ những khuyết điểm của mình. Khi phát hiện ra khuyết điểm của vợ hay chồng mình, đừng coi trọng điều đó quá, đừng thối lên chữ "KHÔNG NGỜ", vì thực ra con người có khuyết điểm là chuyện bình thường, rất bình thường. Nếu "vỡ mộng" hay nóng nảy mà chỉ trích kịch liệt, hoặc khăng khăng buộc người ta phải lập tức mất ngay khuyết điểm đó là thái độ vô lý, có phần hẹp hòi và ích kỷ, làm thương tổn đến đôi bên, có thể mất đi không khí gia đình. Nên nhớ rằng bản thân mình đôi khi cũng có những khuyết điểm mà người vợ hay người chồng mình đang phải chịu đựng, còn sai lầm thì ai cũng có thể mắc phải và điều đó không chỉ xảy ra một lần trong đời. Chỉ có khoan dung mới có thể nâng cao tình cảm trên căn bản trước đây và lòng khoan dung cao thượng là cách tốt nhất để giúp người bạn đời khắc phục khuyết điểm, sửa chữa sai lầm.

VUI NHỘN
Không khí gia đình cũng cần phải hài hước dí dỏm. Không khí hài hước khiến cho gia đình tràn đầy tiếng cười, xóa tan được nhọc nhằn lẫn sự buồn tẻ đơn điệu. Tiếng cười vui vì những điều lặt vặt như kể một câu chuyện tếu lâm hay nêu một nhận xét hóm hỉnh về người hàng xóm cũng có thể khiến cho gia đình quên đi những điều bất hạnh trước đó. Vì vậy, người trong nhà thích nói chuyện tiếu lâm, thì ưu phiền và tiếng than thở không có chỗ trú ẩn, chỉ có tiếng cười vang lên làm nổi bật không khí gia đình đầm ấm hạnh phúc.

KỶ NIỆM ĐẸP
Cuộc sống chung càng lâu dài càng khiến cho vợ chồng có với nhau nhiều kỷ niệm. Bình thường, người ta tưởng kỷ niệm là đồ vô tích sự, như đồ trang sức của những người lãng mạn, đa cảm. Nhưng khi lâm vào cảnh ngộ bất hạnh, tất cả kỷ niệm về thời yêu nhau, về cuộc sống gia đình đều trở thành những kỷ niệm đẹp, nó có thể xoa dịu những con đau và hỗ trợ mãnh mẽ đối với con người. Đành rằng, khi hạnh phúc qua rồi mà nhớ lại kỷ niệm đẹp đã qua chỉ thêm cay đắng, nhưng chính kỷ niệm đẹp là chiếc phao trên biển khổ lúc đó, có thể nó cũng là chất keo để hàn gắn những đổ vỡ. Ngay lúc đang yêu nhau da diết, không ai tin rằng sẽ có một ngày tình yêu nguội lạnh, hạnh phúc chỉ còn là kỷ niệm. Nhưng nếu khôn ngoan, tỉnh táo, thì bất cứ ai cũng có thể hiểu rằng mọi thứ đều biến thiên theo thời gian, không có gì là vĩnh viễn. Vì vậy phải biết "dự trữ" những chiếc "phao" và "keo dán" phòng khi cần đến. Hãy trân trọng giữ gìn những kỷ niệm đẹp, thậm chí trong cuộc sống nên tạo ra nhiều phút giây đáng nhớ, và khi gia đình xum vầy, hoặc khi chỉ có đôi lứa với nhau, hãy đem kỷ niệm ra ôn lại. Kỷ niệm đẹp như mật ngọt, không nên dùng nhiều một lúc, nhưng nhấm nháp thường xuyên thì... hay đấy!

THAY ĐỔI KHÔNG KHÍ
Một trong những mối đe dọa thường trực đến cuộc sống gia đình là không khí quen thuộc, tẻ nhạt... rất thường xảy ra khi cả hai vợ chồng đều bận công việc và ổn định cuộc sống riêng, chung. Cần phải chủ động thay đổi không khí gia đình. Một bữa tiệc có những nhân vật thú vị nào đó, một chuyến đi chơi xa, hay một thú tiêu khiển mới như làm vườn chẳng hạn, hoặc một kế hoạch làm ăn nào đó. Thậm chí năm ba tháng một lần, hãy cùng nhau thay đổi bài trí trong căn nhà. Sẽ bận rộn, vất vả và xào xáo một chút, nhưng khi đâu vào đấy sẽ thấy không khí gia đình được đổi mới và cuộc sống thú vị hơn.

CẦN NHAU
Cuộc sống chung được duy trì khi những người cùng sống chung cần đến nhau trong đời. Vợ chồng phải luôn luôn tỏ ra cần nhau, chẳng những cần sự hiểu biết cảm thông, sự hỗ trợ nhau trong công việc và tình cảm, mà còn cần nhau trong mọi phương diện của cuộc sống gia đình. Đừng tỏ ra là không có anh (không có cô) tôi vẫn sống như thường. Phải hiểu rằng không có người bạn đời, cuộc sống sẽ trở nên cô đơn, lẻ loi vô cùng. Đôi bên đều cần phải cùng ý chí trong sự nghiệp, "ý hợp tâm đầu" trong cuộc sống thì mới có thể hợp thành một thể, đồng cam cộng khổ là điều thiết yếu... nhưng với cuộc sống ngày nay thì mấy ai... Hãy giữ gìn những gì mình đang có!

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

19 bí quyết để để có HÔN NHÂN hạnh phúc

Trong sâu thẳm tâm hồn của bất cứ người phụ nữ nào, có lẽ mong ước lớn nhất trong cuộc đời chính là một hôn nhân hạnh phúc. Thế nhưng có ai dám đoán chắc rằng cuộc sống "lứa đôi" ấy là vĩnh cửu? Làm thế nào để vun đắp và bảo vệ hạnh phúc lứa đôi? Con đường đi đến hạnh phúc thật không dễ dàng chút nào, nhưng chính khó khăn càng làm tăng thêm giá trị của nó!

1. Đừng cố thay đổi thói quen. Phải chi anh ấy giúp tôi ủi đồ, phải chi anh ấy gần gũi, biết chăm sóc tôi hơn... Mỗi lần nghỉ đến những chuyện tương tự, tôi thất vọng vô cùng. Tôi liệt kê những điều "phải chi" và nghĩ, nếu anh ấy "chịu thay đổi" thì đỡ cho tôi biết chừng nào. Nhưng cuối cùng, tôi quyết định phải thay đổi từ chính mình. Bây giờ, mỗi lần chồng tôi né tránh chuyện giặt đồ, tôi chỉ nói đơn giản "Em chỉ anh cách vò đồ nha". Tôi thấy có kết quả ngay. (Đôi lúc, tôi cũng bông đùa với anh nữa, và lập tức anh cũng đùa lại với tôi).

2. Cư xử đúng mực. Khi nghe một phụ nữ nào đó hết lời ca ngợi chồng, rồi sau đó yêu cầu anh giúp đỡ, tôi chợt nghĩ đến sự tự lực và những người chống lại thuyết nam nữ bình quyền. Tôi hiểu sự bình đẳng không thể đơn thuần là trách nhiệm hai phái phải như nhau. Tôi hiểu cách sợi dây liên kết với đàn ông, làm sao để anh không cảm thấy mình như trò chơi, đặc biệt với chồng tôi. Khi anh ấy xử sự tương tự, tôi không nghĩ anh đang quấy nhiễu, ngược lại càng hiểu và cảm kích anh hơn.

3. Nhìn lại chính mình. Dù cho cuộc sống có thay đổi như thế nào đi nữa, khi bước vào cuộc sống hôn nhân mới, luôn có một điều không bao giờ thay đổi: đó là chính tôi. Đã hơn một lần, tôi cố làm mọi thứ thay đổi - bắt đầu một cuộc sống gia đình mới từ sự kết thúc của một cuộc hôn nhân - nhưng rồi tôi khám phá ra rằng sự thất vọng trong cuộc sống vợ chồng đã không vĩnh viễn mất đi. Điều tôi phải thay đổi là gì? Quan điểm, cách nhìn, khả năng đáp ứng sự thỏa mãn...? Một sự thay đổi có thể mở chân trời mới và làm bạn thấy yêu quý cuộc sống trở lại, nhưng đôi lúc, để đạt được điều đó, bạn cần thay đổi từ chính mình.

4. Biết đặt mình vào đúng vị trí. Nên nhớ rằng chính bạn điều khiển cuộc đời mình chứ không ai khác. Trong cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi cảm thấy không có ham muốn tình dục cho lắm và kết cục li dị là đương nhiên. Tôi quyết định phải thay đổi theo đúng con người thật của tôi. Nhưng li dị không phải là xóa đi được mọi ký ức, tôi phải cố gắng lắm mới xua đi điều đó khi tôi bước vào một gia đình mới.

5. Hãy chứng tỏ với anh bằng hành động nhiều hơn lời nói. Những cuộc tranh luận hay cãi nhau với chồng làm tôi kinh sợ. Trong nhiều năm trời, tôi đã ngụy biện rằng đó là lúc tình cảm vợ chồng tăng lên cao độ, cao đến mức... bi kịch. Mặc dù bình thường chúng tôi vẵn nói với nhau rất ngọt ngào và êm đẹp, nhưng đến một lúc nào đó, dường như không còn kiềm được, anh hét toáng lên rằng, anh không muốn tranh cãi vì sợ phải nói ra những điều khiến tôi phật lòng. Cuối cùng thì tôi cũng biết được điều làm anh ấy phiền muộn.

6. Nhìn nhận những điểm tốt và chưa tốt. Nhìn lại sai lầm trong quá khứ, tôi nghĩ và hành động. Thực tế đàn ông khát khao một mái ấm nhưng mái ấm ấy không thể là nguyên nhân khiến anh bị mất thăng bằng trong suy nghĩ lẫn cuộc sống. Thay vì hỏi những câu đại loại "Em muốn biết anh đã tiêu hết bao nhiêu tiền...?", nên nhẹ nhàng hơn "Trông anh có vể đăm chiêu, em muốn biết anh đang nghĩ gì...?". Hãy là một người vợ biết hy sinh và hãy để người chồng tự thấy trách nhiệm của mình.

7. Là một bác sĩ tâm lý. Vâng, tôi thừa nhận là mình nói hơi nhiều. Không chỉ riêng tôi mà hầu hết phụ nữ, nói chuyện đồng nghĩa với làm thế nào để giải tỏa những vướng mắc trong cuộc sống. Đàn ông cũng thích nói nhưng điều họ nói không phải chỉ chuyện cơm áo gạo tiền mà họ còn muốn chia xẻ niềm vui, nỗi buồn, hay đơn giản chỉ tán gẫu để xua đi mệt mỏi, lo toan của một ngày làm việc mệt nhọc. Nghĩ lại, tôi thấy mình thật vụng về và hiếu thắng. Giá như mọi phụ nữ và tôi hiểu sớm điều đó...

8. Suy nghĩ rộng lượng hơn. Người chồng đầu tiên hay phê bình cách tôi ăn mặc, dù anh nói rất nhẹ nhàng. Còn tôi cũng phê bình anh nhưng giọng gắt gỏng hơn. Chẳng hạn, anh bảo tôi mặc đồ vải mỏng trông không đẹp lắm nhưng tôi đốp lại rằng tôi không thể chịu được cách anh thường xuyên quên chải đầu khi ra đường hay không chịu cắt móng tay. Nhưng bây giờ, tôi đã hiểu, lời anh thể hiện sự quan tâm và một tình yêu sâu đậm. Ký ức về anh vẫn hiện trong tôi, nhưng sai lầm thì không thể cứu vãn.

9. Đàn ông thường giống nhau. Sau bốn lần kết hôn, tôi có thể đoán chắc, không phải chỉ riêng người chồng mà đa số đàn ông thường không tin tưởng lắm về linh tính của vợ. Rất tiếc, tôi đã không nghĩ đến điều đó. Tôi luôn nghĩ cực đoan rằng, chồng phải tin tưởng hết mực vào vợ, thật là vớ vẩn!

10. Nhưng cũng có điểm rất khác nhau. Không người đàn ông nào muốn bạn so sánh họ với bất cứ ai khác. Họ muốn bạn chấp nhận bất cứ tính tình kỳ quặc nhất của họ. Nếu hiểu được chuyện đó may ra cuộc sống hôn nhân mới tốt đẹp mãi.

11. Yêu không có nghĩa là luôn đồng ý về mọi vấn đề. Bạn có thể sẽ không điều khiển được người bạn yêu, nhưng sẽ điều khiển được người cùng chung chăn gối. Tôi thường nghĩ, chồng phải luôn đồng tình với vợ về mọi vấn đề, nếu không có nghĩa là anh ấy không yêu vợ mình. Suy nghĩ này thật sai lầm, và không phải chỉ riêng tôi mà còn nhiều phụ nữ khác mắc phải.

12. Chọn cách giải quyết mâu thuẫn theo hướng khôn ngoan nhất. Mỗi cuộc hôn nhân, tôi và chồng đều có những qui ước riêng, thông thường, chồng tôi hay khó hiểu trước những ý tưởng của tôi. Chúng tôi bàn luận và tôi hay quá đà. Anh ấy lặng thinh còn tôi lại muốn tranh luận tiếp. Tuy vậy, chúng tôi vẫn yêu nhau.

13. Biết cách giải tỏa. Bất cứ khi nào cảm thấy bực bội trong lòng, tôi muốn đi đâu đó, nhưng lại chẳng muốn đưa con đến trường (!). Bây giờ, cảm giác ấy vẫn đến với tôi, tuy nhiên những lúc như thế, tôi liền viết điều mình nghĩ ra giấy. Đây là phương cách thay đổi tốt nhất cho tôi.

14. Đừng đóng kịch. Đôi lúc, tôi biết, những việc chồng tôi làm không phải để giải thích điều gì đó cho tôi hiểu. Khi tôi thử bớt tranh luận, tôi mau chóng nhận ra, dù có cố hiểu anh, tôi cũng không thể đóng vai "thầy thuốc". Đáng lẽ ra, tôi phải vận dụng sự hiểu biết của mình để chia xẻ cùng anh.

15. Đừng biến tình yêu thành bi kịch. Tình yêu và những đam mê có sức lôi cuốn vừa hư vừa thực. Đó là khi quan hệ đổ vỡ, tôi nghe tim mình tan nát. Thỉnh thoảng, tôi quay lại những giây phút trước khi gia đình rạn nứt và nhận ra, để tình yêu bền lâu, cần biết vun đắp và nâng niu.

16. Đừng nhầm lẫn tình yêu trai gái và hôn nhân. Có một lần, tôi nghĩ mình có thể tiên liệu những điều sẽ xảy ra sau ngày cưới. Nhưng nhận ra thì đã muộn. Có lẽ giải pháp hay là... tránh bữa ăn tối quá khuya và đừng rủ nhau đi dạo khi trời tiết oi ả! Hãy tìm hiểu mình có hòa hợp với người chồng hiện tại hay không.

17. Nói nhẹ nhàng, tránh xỉ vả nhau. Người chồng sau của tôi cũng hay phê bình và chỉ trích. Tôi không quan tâm lỗi của tôi hay lỗi của ai. Tôi chỉ cần một giải pháp. Một lần, tôi nhỏ nhẹ gợi chuyện trước và hy vọng anh sẽ nhận lỗi. Tôi không nói nhiều nhưng đủ để anh hiểu điều tôi chất chứa. Anh bắt đầu nói chuyện với tôi như người bạn tâm tình.

18. Tôn trọng cái tôi của anh ấy. Chính tôi cũng không tin rằng một yêu cầu đơn giản như "rửa chén bát giùm em", dù rất nhẹ nhàng cũng làm anh ấy bị "choáng". Đàn ông muốn sự hoàn hảo - theo cách họ nghĩ - vì vậy, bất cứ lời đề nghị nào "làm mất phong cách đàn ông" đều bị từ chối. Nhưng tôi đã có cách xua đi ý nghĩ này. Với người chồng sau cùng, tôi không nói theo kiểu "Nếu anh không rửa hộ em, trong nhà không còn cái chén sạch nào để ăn cả", thay vào đó, "Em đang cho con ăn, anh rửa chén nha, còn không thì tháng tới anh mua cho em máy rửa chén đi". Và anh sẽ không nỡ từ chối.

19. Nói những lời thương yêu ngọt ngào. Con trai tôi đi học về kể lại, một người bạn gái cùng lới nó khoe "Hôm qua sinh nhật bố mình, mẹ mua tặng bố một cái bánh kem thật to và bảo: Anh là "chiếc bánh ngọt" của em và là "cái nhân" của các con. Chồng tôi bỗng dưng trầm lặng "Anh ước gì cũng nghe được câu nói đó!" Vậy thì nếu có dịp thuận lợi, hãy len lén nắm tay và nép người anh ấy trong buổi tiệc hoặc thỏ thẻ "Anh là chiếc bánh ngọt của em!".